武文傑總理「破格」保釋南越軍醫出獄的故事
以下是該內容的中文翻譯:
## 武文傑總理「破格」保釋南越軍醫出獄的故事
**作者:Phạm Phú Thép**
當西南邊境戰爭(越柬戰爭)爆發時,紅色高棉造成的傷亡極其慘重。傷員被成批送往胡志明市急救。無論是軍方的 115 醫院、175 醫院,還是阮知方醫院、安平醫院、大水鑊醫院(Chợ Rẫy),到處都擠滿了病人,人滿為患。
與此同時,其他省份的病人也紛紛湧入城市。不收治不行,但收治了,人手和藥物又遠遠不足。形勢極其嚴峻,如果不解決,整個醫療體系隨時會崩潰。
當時擔任市委書記的**武文傑**對市衛生局局長**阮維岡**(Nguyễn Duy Cương)說:「你到各個集中營去,把舊政權所有的軍醫、民醫全部保釋出來,立刻給他們安排工作。」阮維岡聽後大驚失色:「六哥(Sáu,指武文傑),你確定他們都是好人嗎?」武文傑回答:「全部都好我不敢保證,但絕大多數是好的,這點我可以肯定。」
面對這個決定,當時許多人扣帽子,要求對武文傑進行紀律處分。他們向「二雄」(Anh Hai Hùng,即范雄)舉報。武文傑對范雄吐露心聲:「二哥你看,如果沒有這支醫生隊伍,城市現在會變成什麼樣?各省把醫生都送去改造成了『空白』,連個闌尾炎手術都要送到市裡。市區醫院就像個山谷,病人像洪水一樣湧進來。」
隨後,武文傑還指示進口外國藥物來救人。如果不進口,病人就會死。這觸動了當時外貿部門的壟斷利益,對方因被「越界」而告狀。武文傑不得不向黎筍(Ba Duẩn)、范文同(Anh Tô)、黎德壽(Sáu Thọ)等領導人解釋。武文傑回憶道,那時非常困難,「不拆牆、不越欄、不打破常規,百姓就會死;但如果去拆牆破規,搞不好死的就是自己。」
阮維岡藥劑師曾提議:「六哥,你跟各省談談,讓他們攔截一下病人,自行解決,只有極難的病例才轉到市裡。」武文傑沉思良久:怎麼攔得住病人往大城市跑呢?太難了!
阮維岡是一位非常赤誠的工作者,他非常喜歡在武文傑手下做事。後來他被調任衛生部副部長,但武文傑勸他留在地方擔任衛生局長,認為這對城市更有利。阮維岡毫不猶豫地決定留下,為城市奉獻一生。
當時南方的醫院系統硬體設備並不差,唯一缺的是人手,因為幾乎所有的醫師、藥師都進了「改造營」。
武文傑勸說西南部各省的領導效仿他,保釋曾為舊政權服務的知識分子、醫生、藥師回來工作。但大家紛紛搖頭,心存顧慮。他們說:「您有政治局委員的身份,有黎筍同志撐腰,才敢做這種驚天動地的事;換作我們,就算老祖宗顯靈叫我們做,也沒人敢動!」
當時,集中營裡有一批醫生堅決拒絕參加農業勞動。武文傑聽聞後前去探望。醫生們說:「我是外科醫生,我對雙手的呵護甚至超過鋼琴家。可革命卻讓我拿鋤頭去種木薯,等我改造期滿出去後,這雙手還能做什麼?」武文傑問阮維岡:「我們這樣做對嗎?」阮維岡直言:「不對,讓他們那樣勞動,以後就廢了。手術刀只要偏一公釐,就是一條人命。」
武文傑隨即表示:「我要保釋所有人,甚至包括醫士回城。無論是什麼樣的革命,都不能缺少這些知識分子醫生。」
武文傑甚至為阮維岡「開綠燈」,允許年長的醫生開設私人診所。在那個年代,這簡直是膽大包天。當時有市委委員要求審查阮維岡的思想立場,武文傑絕對力挺,他說:「與其讓我們供養他們,不如讓他們自食其力,這難道不更好嗎?」
正是武文傑的這些作為,化解了西南邊境轉送回來的傷兵救治壓力。這是一個領先於社會意識的行為,大膽、冒險且充滿擔當。也正是因為這份果敢,後來越南才擁有了一批才華橫溢的醫師。他們成名立萬,其中許多人更贏得了世界的尊敬。
CHUYỆN ÔNG VÕ VĂN KIỆT "XẺ RÃO" VÀO TRAI TÙ BẢO LÃNH QUÂN Y SĨ VNCH...
Phạm Phú Thép
07:52
80
<
Green... 關注中
Q
CHUYỆN ÔNG VÕ VĂN KIỆT "XẺ RÃO" VÀO TRẠI TÙ BẢO LÃNH QUÂN Y SĨ VNCH... Phạm Phú Thép
Chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra, người thương vong do Khmer Đỏ gây nên rất nhiều. Ho ph Họ phải về cấp cứu điều trị ở TP Hồ Chí Minh. Bệnh viện 115, 175 của quân đội, BV Nguyễn Trãi, BV Chợ Rẫy chổ nào bệnh nhân cũng chất như nêm.
Rồi người bệnh ở các tỉnh khác cũng dồn về Thành phố. Không nhận cấp cứu không được mà nhận thì thì không đủ sức người và thuốc men. Tình hình rất chi nan giải không khéo sẽ vỡ trận.
Ông Võ Văn Kiệt bảo anh Nguyễn Duy Cương - Giám đốc Sở Y tế TP rằng, đi tới các trại tập trung bảo lãnh tất cả các bác sĩ quân, dân y của chế độ cũ về hết và bố trí ngay tri ngay cổng việc cho họ. Ông Cương hốt hoảng, Anh Sáu có chắc họ tốt hết không? Ông Kiệt nói, tốt hết thì tôi không chắc nhưng đại đa số họ là tốt thì tôi chắc.
Trước quyết định này, nhiều người quy chụp đòi l đòi kỷ luật ông Kiệt. Ông Kiệt kế, họ báo với anh Hai Hùng, anh Hùng nói lại, ông Kiệt tâm sự, anh Hai coi, không có lực lượng bác sĩ đó TP sẽ ra sao trong lúc này. Các tỉnh thì cho đi học tập hết ráo, đến ca mổ ruột thừa cũng chở lên thành phố. Bệnh viện TP như cái thung lũng bệnh nhân đổ về như nước lũ.
Rồi chuyện ông Kiệt chỉ đạo nhập thuốc ngoại để cứu người bệnh, nếu không có
những loại thuốc đó là bệnh nhân chết. Việc này đụng đến ngoại thương, họ độc quyền giờ có người lấn sân họ lại kiện. Ông Kiệt phải giải thích với anh Ba Duẩn, anh Tô, anh Sáu Thọ. Ông Kiệt nhớ lại, lúc đó khó khăn lắm, không phá rào, không xé rào, không vượt rào thì dẫn chết, mà xé, phá, vượt thì lúc nào đó mình chết.
Có lúc Dược sĩ Cương đề nghị, anh Sáu làm việc với các tỉnh hãm bệnh nhân lại, tự giải quyết lấy chỉ ca nào khó lắm mới về TP. Ông Kiệt đăm chiêu làm cách nào để hãm bệnh nhân về thành phố đây. Khó quá đi!
Dược sĩ Cương rất chân thành làm việc và ông rất thích làm dưới quyền ông Kiệt. Ông Cương được điều ra làm Thứ trưởng Bộ y tế nhưng ông Kiệt khuyên ông ở lại làm GĐ sở y tế có lợi cho TP nhiều hơn, và ông không phân vân quyết định ở lại cống hiến hết mình cho TP.
Hệ thống BV ở miền Nam lúc đó trang thiết bị vật chất không tồi, chỉ thiếu nhân lực làm việc vì tất cả bác sĩ, y sĩ đã vô trại học tập cải tạo. Và con người làm việc là không çó.
Ông Kiệt khuyên lãnh đạo các tỉnh miền Tây, làm như ông bảo lãnh trí thức, bác trí thức, bác sĩ, dược sĩ từng làm việc ở làm việc cho chế độ cũ về làm lại. Ai cũng lắc đầu e dè, lo ngại. Họ bảo, ông có cái mác Bộ chính trị, có cái ô của ông Ba Duẩn nễn mới làm những việc tày trời, chứ bọn tui, ông già chết sống dậy bảo cũng không đứa nào dám làm!
Hàng loạt bác sĩ ở trong trại cải tạo cương quyết không đi lao động sản xuất. Ông Kiệt nghe chuyện đến thăm, họ bảo, tôi là bác sĩ phẫu thuật. Tôi chăm chút đối tay mình
còn hơn nghệ sĩ dương cầm. Vậy mà cách mạng bắt tôi cầm cuốc, cuốc đất trồng mì thì sau này mãn hạn cải tạo tôi làm được gì nữa? Ông Kiệt hỏi ông Cương, ta làm thế ổn không? Ông Cương bảo, không ốn, ta bắt họ lao động như thế thì về làm được gì nữa! Một đường dao mỗ lệch một ly thì coi như đi một mạng
người.
Ông Kiệt bảo, tôi muốn bảo lãnh tất cả thậm chí cả y sĩ về thành phố. Cách mạng gì thì cũng không thể thiếu những trí thức bác sĩ như vậy được.
Ông Kiệt còn bật đèn xanh cho ông Cương cấp giấy phép cho các bác sĩ có tuổi
mở phòng mạch riêng. Thời làm thế quá táo bạo. Có ấy, làm Thành ủy viên đề nghị xem lại tư tưởng lập trường của ông Cương. Ông Kiệt bảo vệ tuyệt đối, ông bảo, thay vì ta phải nuối họ, thì ta cho họ làm tư. Họ tự nuôi họ có hơn không?
Và chính việc làm của ông Kiệt đã giải tỏa áp lực điều trị thương binh ở biên giới Tây
Nam chuyển về. Một việc làm đi trước xã hội, mạnh dạn, liều lĩnh và đầy mạo hiểm của ông. Và chính sự táo bạo đó mà sau này có được một lớp bác sĩ đầy tài năng. Họ thành danh nổi tiếng, có những người được thế giới khâm phục.
原聲- Gocnhin1 (含有音樂....
新增評論
925
46
89
留言
張貼留言