「爸爸」系列(作者潘翠霞 Phan Thúy Hà 的越南戰爭後遺症紀實系列)的開篇或第一篇完整故事,以第一人稱(作者)視角記錄與國傑(Quốc Kiệt)的相遇與對話,核心圍繞父親Đặng Văn Tiến的舊證件(越南共和國軍退伍證明、殘障軍人證、撫卹金存根)展開,象徵南越老兵戰後四十年的身份剝奪、貧困與歧視。故事透過國傑父親的生命軌跡,呈現戰爭結束後的「另一邊」如何在沉默與苦難中掙扎求生。
這首越南名曲 **《Chiều Tây Đô》(西都的黃昏)**由Lam Phương創作,屬於帶有濃厚鄉愁與歷史情緒的作品。
下面提供完整越文歌詞(整理版):
🎵《Chiều Tây Đô》
Một đêm anh mơ mình ríu rít đưa nhau về Thăm quê xưa với vườn cau thề Bàn tay anh đan dìu em bước trên cỏ khô Đi trong hoang vắng chiều Tây Đô
Bờ sông yêu xưa tà áo thướt tha mỹ miều Sao anh không thấy về Ninh Kiều Dường như anh nghe đời nặng trĩu trong màu đen Đen như manh áo buồn chưa quen
Ghé hỏi cỏ cây, cỏ cây khóc, gió than van Kể từ khi mất quê hương gió ra khơi đưa người vượt biển Mẹ chờ thư về ngồi thèm thuồng miếng trầu cay Trẻ thơ lang thang vì cơn đói suốt bao ngày Vợ chờ tin chồng ngày về quá xa xăm Bao năm giải phóng như thế này phải không anh?
Ngày xưa ta quen từng viên đá quanh sân trường Nay nghe sao khác từ tên đường Tàu đưa ta đi tàu sẽ đón ta hồi hương Tây Đô sẽ sống lại yêu thương
🎧 原曲演唱(參考)
📌 補充(幫你理解這首歌)
「Tây Đô」指的是越南的芹苴(Cần Thơ)
歌詞核心主題是: 👉 戰後流亡者的鄉愁 👉 對南越社會變遷的哀傷 👉 對「解放後現實」的反思
如果你要,我可以幫你做👇
全文逐句中文翻譯(精準版)
或分析這首歌的政治隱喻與歷史背景(其實很深)
全文逐句中文翻譯(精準版)
下面是 《Chiều Tây Đô》(Chiều Tây Đô,作者:Lam Phương)的逐句精準中文翻譯,我會盡量保留原句語感與情緒:
🎵 第一段
Một đêm anh mơ mình ríu rít đưa nhau về 某個夜裡,我夢見我們依依不捨、相伴回去
Thăm quê xưa với vườn cau thề 回到舊日故鄉,那有著檳榔園、曾許下誓言的地方
Bàn tay anh đan dìu em bước trên cỏ khô 我的手牽著你,引你走在枯草之上
- 不到 20 歲已成名,早期代表作包括《Mùa Thu Lá Rụng》、《Bài Tango Cho Em》、《Tình Ca》(又名《Mùa Thu Cho Em》),後者甚至被許多湄公河三角洲學校選為舞蹈教材。
### 黃金時期(1950s–1975)
- 參加過多個文藝團體,如 Bảo An、Hoa Tình Thương,最後加入 **越南共和國軍中央文藝團**(Quân lực VNCH)。
- 創作風格多樣:情歌、鄉土歌、軍歌、悲歌、歡樂歌……代表作包括:
- 《Thành Phố Buồn》、《Kiếp Đỏ Đen》、《Chỉ Là Giấc Mơ》、《Tình Lỡ》、《Chiều Tây Đô》(雖 1984 年完成,但反映早期思鄉情)、《Tình Nhẹ Như Khói》、《Niệm Khúc Cuối》、《Xuân Này Con Không Về》、《Tình Yêu Tuyệt Vời》……
Lam Phương 留下超過 200 首經典歌曲,跨越世代被眾多歌手翻唱(如 Thanh Thúy、Elvis Phương、Duy Khánh、Chế Linh、Lệ Quyên、Quang Dũng、Mỹ Tâm 等)。他的音樂不僅旋律優美,更承載了民族苦難、失鄉之痛、對故鄉的深沉思念,尤其在海外越南人社群中,具有極強的共鳴與文化象徵意義。
如果你想聽特定歌曲的推薦版本、或深入某首歌的創作背景,歡迎再告訴我!
😭😭😭😭😭😭😭😭
Quốc Kiệt
Giấy tờ:
- Thẻ phế binh
Cấp độ tàn phế 80%. Cất cẳng chân phải ở 1/3 trên.
Với tính cách: Vĩnh viên. Có giả trị kế từ ngày 27.10.1973. Tần tật có quyền hưởng hưu bóng.
- Chứng chỉ giải ngũ
Nhập ngũ vào lực lượng Việt Nam Cộng Hòa ngày 20.4.1968. Được giải ngũ ngày 27.10.1973. Cấp bậc Hạ sĩ.
- Số cấp dưỡng phế binh
Cuống phiếu số 1: 27/10/1973-31/12/1973: 18.600 đ.
Cuống phiếu số 2: Kỳ lành tiến ngày 4/74, 7/74, 10/74: 18600x3=55.800 d.
Cuống phiếu số 3: Kỳ lành tiến 1/75: 24.480 d.
Cuống phiếu số 4: Kỳ lãnh tiến 4/1975: 24.480 d.
Giấy tờ này chẳng để làm gì nhưng ba giữ gìn. Giờ ba mất rồi. Em tỉnh lên công ty ở với bạn. Em chẳng biết cắt những thứ này vào đâu. Chị giữ giùm em nghe.
Quốc Kiệt nói và trao cho tôi bao giấy.
Tôi quen Quốc Kiệt khi đọc đoạn viết trên trạng thái tài khoản Facecbook.
"Tạ ơn Chúa khi đã trải qua bốn mươi năm giải phóng, qua bao nhiêu khó đau, bao nhiêu khó nhọc thì hiện giờ ba con vẫn tồn tại cho dù cụt một chân phải và nay bị mù thêm đôi mắt, nhưng vẫn làm tròn trách nhiệm một người cha.
Hiện nay cơn đau đã làm ông kiệt. Đã mấy lần con đưa ba đi khám nhưng chi phí mổ quá cao với con.
Qua bao năm tháng con được nghe ba kế về những khoảng thời gian còn chiến đấu. Ba muốn gặp lại những người từng cùng đơn vị. Ba con tên là Đặng Văn Tiến, số quân 69/127385. Đơn vị của ba con trước khi bị thương là Đại đội 2, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 10, Sư đoàn 7. Con tên Quốc Kiệt. Số điện thoại của con....
Trang thái Facebook đăng vào năm 2015. Tôi đọc được lúc đó đã hơn mười hai giờ đêm. Biết là muộn nhưng tôi vẫn nhắn tin vào Facebook người đó. Không dám chắc có hối âm. Không dám chắc người ba bạn kể về tình trạng bệnh tật cách đây ba năm còn sống được.
Ba giờ sáng có tin nhắn trả lời. "Cảm ơn bạn đã quan tâm đến ba mình. Hiện tại ba năm điều trị ở bệnh viện. Nhưng thời gian cũng không còn dài nữa. Vì ba có nhiều chứng bệnh trong người. Hẹp động mạch vành. Ung thư phối. Thoái hóa cột sống thắt lưng. Và nay thêm ung thư đường tiết niệu. Chân trái còn lại của ông đã phù nề. Ông không ăn được nữa, phải truyền đạm".
Kèm theo đó là bức hình người ba dang năm trên giường bệnh viện, trên người phủ chiếc chăn mỏng. Đầu một cẳng chân được bọc bởi chiếc tất. Phòng bệnh viện trông sạch sẽ, yên tĩnh. Giờ này Quốc Kiệt đang thức trông ba.
Hôm sau em gọi lại cho tôi qua messenger. Ba vừa tiêm thuốc giảm đau nên hai chị em trò chuyện được dài hơn chứ không bị ngắt quãng bởi tiếng rên của ba như hai lần trước.
Môi lần ba đi vệ sinh em phải lựa thế bống sao cho ba đỡ đau. Ba bệnh nặng ráng chịu năm ở nhà. Năm nay em mua được cho ba một thẻ bảo hiểm y tế để ba năm viện. Ngày đưa ba vào, bệnh viện không chịu nhận. Đây là bệnh viện mới, họ sợ có bệnh nhân chết thì mang tiếng. Em cam doan, nếu ba mất trong bệnh viên con sẽ im lăng gọi xe vẽ coi như không có chuyện gì.
Cả đời ba khố quá rồi, em muốn những ngày cuối đời ba được sống như một con người.
Họ đồng ý cho ba nhập viện. Bác sĩ trưởng khoa nói, tỉnh trạng của ba chỉ là kéo dài sự tồn tại, không thế chữa được. Em biết vậy mà. Ba tồn tại thêm một ngày em có ba thêm một ngày.
Qua mỗi buổi là tòi nhắn tin hỏi thăm Quốc Kiệt về ba.
Ba sao rồi em. Dạ, văn vậy chị.
Ba em sao rồi. Dạ vân thế.
Em vừa khóc phải không. Em không biết làm sao nữa chị ơi. Ba sống được tới giờ này là ba ráng lắm rồi, nhưng chị ơi, em không muốn ba chết. Cuộc đời em chỉ có ba. Em không thể trông mong vào ai ngoài ba.
Tôi nói với em, tuần sau chị sẽ vào thăm ba.
Bốn, năm tuổi em đã biết có một loại lá sản màu đỏ ăn không bị say. Em ra hàng rào hái về cho ba nấu canh. Sáu tuổi em đã cùng ba đi bán vé số. Ba ngồi sau poóc-ba-ga một chân đạp một chân trôi theo xe. Em đi bộ bên ba. Đến lớp ba, là em tự đi bán vé số một mình. Ba ở nhà nhận hàng đan lát. Suốt ngày ba cặm cụi đan. Nhiều đêm tỉnh giác em thấy ba đang ngồi đan. Ba chỉ ở trong nhà. Ba im lặng.
Em đi bản vẽ số từ sáng đến mười một giờ trưa có khi chỉ được mười, mười lăm tờ. Thấy em trưa muộn chưa về ba đi tìm, gọi em về đi học. Em đến lớp học trẻ. Cô giáo lớp năm hiểu hoàn cảnh em, cô không la em như các cô giáo chủ nhiệm năm trước. Chiều tan học, từ trường em mang cả cặp sách đến đại lý nhận vé số bán đến mười giờ đêm mới về nhà ăn cơm.
Em vào lớp sáu thì hai con mắt ba không còn nhin thấy gì. Em bỏ học. Em không đi bán vé số nữa mà xin đi bỏ nước đá cho các quán để được nhiều tiên hơn. Một giờ đêm em dậy đi cho đến bây giờ sáng thì về nhà ngủ. Mỗi tháng được chín trăm ngàn đồng, đủ cho hai ba con sóng.
Một thời sau khi bỏ học em xin đi học bổ túc văn hóa. Em có bằng cấp hai, có bằng cấp ba. Em đi làm công nhân. Thời gian làm công nhân em được đi học trường dạy nghề. Sau mỗi buổi học em xuống căng tin phụ rửa bát, bưng bê. Họ trả công cho một suất cơm. Hôm nào đi phát tờ rơi cho đại lý cung cấp ga cũng được máy chục ngàn.
Ba sao rồi em? Dạ, em đang về nhà giặt quần áo.
Ai trông ba cho em vẽ? Dạ, cô.
Cô?
Dạ, cô là ban của ba. Bạn của ba hay gọi là vợ đầu của ba cũng được.
Là sao em?
Trong các cuộc nói chuyện chưa khi nào tôi nghe Quốc Kiệt nói đến một người nào khác ngoài ba
Em mới biết về cô một năm nay.
Cô và ba quen nhau thời ba chưa đi lính. Ba từ Bình Dương sang Biên Hòa làm thuê, cô là con ông thợ thối kèn đám ma. Ba đến đám ma, gảy chuyện rồi đánh lộn với thanh niên trong làng, gặp có ở đó. Cô là chị cả của một đàn em. Cả nhà mến ba. Sau này đi lính, ba đào ngũ về Biên Hòa làm thợ sơn, cô và ba ở với nhau được một thời gian ngắn thì ba lại bị bắt đi. Đi lần hai, ba bị thương. Được giải ngũ, ba đưa cô về Long Khánh sinh sống. Ba kế là, năm 1973, sau khi giải ngũ, các chú quân lực trên Long Bình đưa máy về ủi đất cho ba làm vườn, ba có khu đất rộng mênh mông. Thế mà khi ba đi học tập vẽ, khu đất đó người ta chiếm hết. Ba và cô khai hoang đất trống mía ở nơi khác. Mía vào vụ thu hoạch, ba lại bị bắt đi "xét lại". Lân này trở về thì có đã không chờ ba nữa. Ba đi tìm nhưng cô không quay lại. Cô không sinh được con, cô muốn ba tìm người khác. Rồi sau đó ba gặp mẹ. Hai người gản vào nhau. Em được năm tuổi thì mẹ bỏ đi, em ở lại với ba.
Và từ khi đó tới nay có và ba không gặp lại?
Đúng rồi chị. Năm ngoái ba mới nói cho em biết chuyện này. Ba muốn em đi tìm cô.
Ba đọc cho em địa chỉ nhà cô. Nếu không gặp cô thỉ con tới nhà những người em cô,
Cô sống một mình trong ngôi nhà của bố mẹ để lại. Em vừa xuất hiện cô nhận ra ngay. Những người trong họ hàng nhà cô cũng biết em. Con ba Tiến phải không, họ nói vậy.
Em kế sơ qua với cô chuyện về ba bao nhiêu năm qua. Cô im lặng. Cô im lặng suốt buổi chiều. Mãi khi em ra về cô mới hỏi giờ bà con ở chỗ nào.
Trưa ngày hôm sau cô đến thăm ba.
Ba đang nằm trên võng. Cô đội nón bước vào. Em ngỡ ngàng. Em kiếm cớ có việc phải đi, để hai người nói chuyện.
Tình trạng ba khi cô gặp lại là một hình hài tiều tụy, đôi mắt không còn nhìn thấy cô.
Không biết họ đã nói những gì, cô ngói bên ba suốt từ trưa đến tối mới về. Sau đó một tuần cô lại đến. Rồi tuần sau nữa cô đến. Đi lại chừng nửa năm vậy thì có dọn đến ở luôn với ba và em. Cô đến ở vào thời điểm ba chuyến bệnh nặng. Cô chăm sóc ba.
Chị ơi, không có cô em không biết sẽ thế nào trong những ngày này nữa.
Chị, chắc em đưa ba về nhà. Giờ họ bảo chuyển ba lên phòng hồi sức tích cực. Chỉ là sự kéo dài. Kéo dài sự đau đớn của ba, kéo dài sự giày vò của cô và em.
Còn về phần tài chính, em không lo nói nữa rồi.
Chị, em và cô đã bản chuyện này, sẽ đưa ba về nhà trong đêm nay.
Hai giờ sáng, Quốc Kiệt gửi cho tôi bức ảnh. Trong ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn nẻ ông, trên chiếc giường nhỏ, ba năm bên cô. Bàn tay ba buông trên người cô.
Tôi nhớ hôm trước em nói, tay ba quờ quạng không thấy cô đâu là gọi. Trong bệnh viện, khi ăn cơm có cũng ngồi trên giường bệnh của ba. Cô luôn phải lên tiếng cho ba cảm nhận được ba không một mình.
Chị ơi ba mất rồi.
Tin nhắn sáng ngày hôm sau. Em đã bảo cho tôi là người đầu tiên. Ba đi vào lúc 7 giờ 20 phút sáng nay, ngày 18.9.2018.
Giờ cô đang ở nhà với ba. Em ra ủy ban làm khai tửcho ba.
Tôi chưa kịp vào thăm ba em.
Một tuần sau tôi vào như đã hứa. Quốc Kiệt đón tội tại vòng xoay Tam Hiệp khi tôi từ Sài Gòn chạy xe máy xuống Đồng Nai.
Chị, từ bữa ba mắt tới giờ em không về nhà. Về nhà em nhớ ba, em buồn không chịu nói.
Quốc Kiệt đang bán hàng cho một hãng bột tấy da năng. Mỗi tháng em kiếm được khoảng bốn triệu đồng. Lâu nay em bán hàng qua mạng, để hàng ngày có thời gian chăm sóc ba. Sắp tới em dự tính sẽ đi sang các tỉnh tìm thêm khách hàng.
Ngôi nhà em dẫn tôi về tỏa ra mùi mốc như quá lâu rồi không có người ở. Một bức tường ngăn đôi không gian thành phía trong và phía ngoài chứ không phải là hai căn phòng.
Đây là giường của ba. Quốc Kiệt thấp ba nén nhang cắm vào bát cát đặt trên đầu giường. Bên cạnh bát hương là bát đựng quả trứng luộc có lẽ từ ngày ba mất. Quả trứng luộc lâu ngày đã có mùi. Hương tàn, em cất hai cái bát, kéo tấm đệm xuống. Tấm đệm vẫn in dấu ba do đã năm quá lâu một vị trí. Cô bảo em giữ tấm đệm lại cho cô. Cô sẽ mang về giặt sạch và ngủ trên tấm đệm này.
Chị, bữa làm đám tang cho ba là ở nhà cô.
Ôi.
Nhà em quá nhỏ. Cô nói đưa ba về nhà cô cho ba ám. Vé đó còn có những người em của cô. Khi em đang ở ngoài ủy ban thì cô đã gọi cháu có mang xe đến. Những người họ hàng cô coi ba như là chống của cô. Họ chủ động lo mọi việc như người trong gia đình.
Thế những người bên nhà nội em?
Quốc Kiệt lắc đầu. Về như không muốn nói đến chuyện này.
Cấp bậc hạ sĩ, có chứng chỉ giải ngủ từ năm 1973, ba văn phải đi học tập cải tạo?
Da chị, lại còn cụt chân nữa. Việc đó em cũng không hiểu. Có lẽ tùy vào cách xử lý của từng địa phương. Ba là trường hợp không may. Quả nhiều điều không may xảy đến trong cuộc đời ba.
Lớn lên em thấy hai hàm răng của ba chỉ còn bón chiếc. Ba giải thích do ăn uống bị thiếu chất, răng rung gắn hết sau những năm đi học tập, thì khi đó em mới biết chứ ba đâu có kế gi.
Ba mất quyền công dân từ khi giải phóng cho tới năm 2013. Năm 2013 ba bệnh nặng, tình trạng như sắp ra đi, em đi làm thủ tục cấp chứng minh thư cho ba. Đến lúc này ba còn cần đến chứng minh thư làm gì nữa hả chị. Nhưng em cân. Em muốn trước khi chết ba em là một công dân như bao người. Em nói với người ta: Cấp cho ba con giấy khai sinh để làm thủ tục khai tử. Người nhận lời giúp đỡ nói: Ừ, ông ấy thì làm được gì nữa mà không cấp.
Ông ấy thì làm được gì nữa. Chị nghĩ xem, gắn bốn mươi năm ba không được quyền công dân, trước đó thì ba bị thương, trước nữa là ba đi lính. Vậy điều người ta lo sợ ba có thể "làm được gì” là trong thời gian nào? Có một con người nào nguy hiểm trong ba mà em chưa được biết chăng.
Và em nữa. Em đi làm chứng minh thư năm mười tám tuổi nhưng tới năm em hai mươi ba tuổi mới được nhận.
Họ đưa cho em giấy hẹn. Em cấm giấy hẹn đó đến hỏi chắc phải năm mươi lăn trong năm năm chờ đợi. Lần nào cũng chưa a có. Chưa có chứ không phải là không có. Em đi học, em xin đi làm, hoặc làm bất cứ việc gì cần đến chứng minh thư đều cám cái cuống hẹn đó thay thế. Cái cuống hẹn đã ố vàng. Người ta ngán ngắm mỗi khi em trình giấy tờ lại thấy em mang ra cái cuống hẹn đó.
Tại sao ba lại bị đẩy ra khỏi gia đình? Đó là nỗi buồn thuộc về gia đình chị à.
Nếu ai hỏi em nhớ gì vào ngày tám tuổi, trong đầu em hiện về buổi chiếu đó.
Ba bị đánh. Máu trên đầu ba chảy xuống mặt. Em chỉ biết đứng nhìn và khóc. Ba được chở ra trạm xá. Sau đó ba được chở về trên một cái xe có võng. Về tới sản, ba tiếp tục bị lôi xuống. Ba bị kéo ra phía mương. Ba bị quăng xuống mương. Cái mương bên vườn sầu riêng.
Thăng ngụy tàn. Em in sâu vào trí nhớ câu nói đó.
Thẳng quẻ là ba. Thăng ngụy tàn là ba. Người đang năm dưới mương kia là ba.
Lúc đó là chập choạng, hàng xóm đang ăn tối, bỏ dở bữa cơm chạy ra nhìn. Chỉ nhìn thôi, không ai can ngăn. Một bác cao tuổi nhất chạy ra sau cùng. Bác nhảy xuống mương, vác ba về nhà. Lúc đó ba đã mê man.
Ba đã chết từ ngày đó. Ba coi như mình đã chết. Ba sống như đã chết.
Chuyện người lớn em còn nhỏ quá không tưởng tận.
Tôi nghe em kể lại, tôi buồn cùng em và không muốn viết ra đây một cảnh buồn hơn nữa.
Chị hàng xóm thấy Quốc Kiệt về, ghé vào.
Ai dây?
Chị ký giả ngoài Hà Nội vào tìm hiểu, viết bài về ba.
Chị hàng xóm là người Ninh Bình, mới vào đây mua nhà. Cách nói chuyện thân tình cho thấy chị là người hay qua lại nhà em.
Ôi giời ơi sao không vào sớm. Ông bà hay lăm. Bữa tôi cứ trêu làm sao có được số điện thoại nhà báo nào mà gọi đến viết chuyện tình đôi chim sẻ này.
Chị cũng biết cô?
Ngày nào tôi chẳng sang đây. Ông bà tình cảm thế mà gắn chết mới tìm nhau. Tôi sang lúc nào cũng thấy ông nằm trên giường, bà thì nằm võng bên cạnh, kế cho nhau nghe hết chuyện nọ tới chuyện kia, ríu rít như đôi chim sẻ. Bà ra chợ mua rau cũng không yên. Ông cứ gọi Hương ơi Hương ơi. Thôi cuối đời được thế cũng mừng cho ông.
Chuyện của ba em vậy đó chị.
Ba có em để dựa vào. Em là người bạn của ba.
Em cũng có ba để làm bạn chị à. Chị biết không, có lán đi bán vé số, em gặp một thằng ngơ ngáo, vẻ số không biết bản, bán rồi không biết lấy tiền, bị người ta giặt hoài. Ba nó cũng như ba em, nhưng họ còn không có nhà, ở dưới mái hiên người ta. Ông mất rồi chẳng biết đứa con ra làm sao. Nghĩ đến họ em lại thấy ba con em hạnh phúc.
Con người ta rơi vào cảnh sống nào cũng bật ra phép so sánh. Thật lạc quan mà cũng thật xót xa.
Còn gì của ba để lại không em. Không chị. Cô gom lại đốt hết. Em muốn giữ lại cây đàn có cũng không cho. Cây đàn của ba từ ngày đi lính. Nhiều bữa đi làm về em thấy ba đang ôm đàn hát cho cô nghe. "Một đêm anh mơ mình ríu rít đưa nhau về. Thăm quê xưa với vườn cau thế. Bản tay anh đang dìu em bước trên cỏ khô..." (Chiều Tây Đô -Lam Phương). Lúc đó nhìn ba buồn thăm thầm. Có lẽ còn rất lâu nữa em mới dám nghe lại khúc ca đó. Cô đốt cây đàn bởi nhìn thấy đàn có nghẹn ngào.
Còn chiếc chân giả em tính giữ lại, nhưng khi liệm ba người ta bảo không cho vào sang kia ông lấy gì đi.
Sang đó ba em vẫn là "thắng quê" sao chị.
Thâng què. Ba em có tên nhưng họ gọi ba là tháng què. Hồi nhỏ em đi ra chợ các bà hỏi, thắng này con ai. Ủa, con thăng quẻ chở ai.
Tôi nói với Quốc Kiệt ý muốn gặp cô. Thôi chị ạ, cô đang buồn. Từ bữa ba mất tới giờ cô tắt luôn điện thoại. Cô nói khi nào cần cô sẽ gọi em. Cô không muốn em nhìn thấy cô buồn.
Khi chúng tôi nói chuyện có hai con mèo chơi quanh quần trong phòng. Một con mèo đen và một con mèo bị tật ở chân do con chó hàng xóm cân. Chứng như làm thân được rối, một con mèo cọ cọ vào chân tôi, một con nhảy vào lòng tôi.
Mèo của ba đó chị.
Hai con mèo ăn uống ra sao khi em vắng nhà?
Em để sẵn mấy cái bánh gạo và chén nước.
Hai con mèo tội nghiệp. Một tháng sau Quốc Kiệt cho biết con mèo đen đã chết, do con chó nhà hàng xóm cần. Còn lại con bị tật, cũng bị chính con chó đó cần chết sau đó hai tuần.
Chị, em sẽ gọi cho chú Giang báo tin ba mắt, sau đó em giới thiệu chỉ với chủ.
Chú Giang là ai?
Chủ Giang là người thỉnh thoảng qua thăm ba. Chú có thể giúp chị có thêm tư liệu viết bài.
Có chiếc xe lăn mới mua mà ba không dùng, em sẽ nhờ chủ Giang hỏi xem có chú bác nào cần không em mang tăng.
Tôi cất bao giấy tờ Quốc Kiệt đưa. Một ngăn tủ của tôi ngoài những bức ảnh, lá thư, kỷ vật của chú Ngọc, chú Huệ, bác Đồng, nay có thêm giấy tờ của ba em.
Tôi còn giữ được những thứ này trong bao lâu.
Trước tết âm lịch vừa qua tôi nhắn tin cho Quốc Kiệt, em đọc lại lần nữa bài viết xem có gì phải chỉnh sửa không.
Em đang trong bệnh viện chị ạ. Em vừa vào thuốc hôm thứ năm.
Là sao em?
Em xin lỗi chị vì trước giờ không nói chị nghe. Em cũng không nói cho ba biết. Ngày trước em bị tai nạn giao thông. Do mất nhiều máu nên được bệnh viện truyền máu. Không may em bị lây virus lympho B. Mỗi khi gần tết em nói dối ba là đi làm để nằm viện vào thuốc.
Em bị đã bốn năm rồi. Mỗi năm họ tiêm vắc xin cho em một lần. Tỉ số huyết bào trắng của em được giảm đi, nhưng ngưng tiêm thì sẽ lại tăng lại như trước. Mỗi lần tiêm rất mệt, huyết áp tăng giảm thất thường, nên em phải nằm lại tới khi ổn định mới về nhà. Mọi năm nằm đây em cứ lo ở nhà ba ăn uống thế nào, nhưng giờ thì em an tâm mà nằm.
留言
張貼留言