2026年3月23日 星期一

07上舍之夜:當你看到敵方士兵怎麼辦?蠢、聰明、知道

作者(一位來自越南中部的女性作家或記錄者)親身到訪上舍村(Thượng Xá,位於廣治省海陵縣附近)的見聞記,時間約在戰後多年(可能2010年代後)。文章以1971年的一起真實悲劇為核心,探討在戰爭爭奪區(vùng tranh chấp),當平民不幸「看到敵方士兵」時該怎麼辦的生存困境,並延伸到戰後遺留的創傷與貧困。

重要情節與核心事件(按敘事順序)

  1. 引發文章的起因:1971年的一樁慘案
    • 一位貧窮的三十歲母親(後稱「Phố嫂」或「bà Phố」/「mụ Phố」)下午因雨早歸,到香蕉園砍樹幹餵豬。
    • 她在旁邊快乾的池塘發現有人:四名越共偵察兵(trinh sát,越共游擊隊)剛完成任務回來,兩人受傷、極餓,正用香蕉葉掩蓋躲藏。
    • 受當時南越政權反共宣傳影響(越共被描繪成「野獸」),她驚恐大喊「越共!」,扔下刀跑去堂兄家(堂兄在鄉委員會工作)報告。
    • 很快有槍響與軍車,四名偵察兵被捕(命運不明)。
  2. 母親的悲慘下場
    • 不久後的一晚,她被抓走。
    • 次日早上,在學校前空地發現她的屍體綁在竹樁旁,旁邊插牌寫「死刑判決」(Bản án tử hình)。
    • 作者親訪當地老人(Phố叔、Chinh伯、Lậm伯)確認:這是真事,Phố叔甚至去看過抬屍埋葬。
    • Chinh伯補充:類似事件不只這一樁,後來還有一位年輕女孩也遭同樣處決。村裡人人噤聲,互不信任(父母不信子女、兄弟不信彼此),「不互相信很難活,一直難活到現在」。
  3. Lậm伯的「生存哲學」解釋:蠢死、聰明也死、知道才活
    • 文章最著名的一段「金句」:在爭奪區,知道秘密是極危險的事。
      • :像Phố嫂一樣,立刻跑去報告 → 被越共或其支持者視為叛徒 → 死。
      • 聰明:假裝沒看見,回家沉默 → 但偵察兵後來被捕,他們會懷疑是你告密 → 還是死。
      • 知道(唯一活路):坐在原地不動,陪守到偵察兵安全上山(待兩天就蹲兩天),然後才回家,假裝一切沒發生。
    • Lậm伯說:Phố嫂「死於蠢」(dại chết)。這句話成為村裡人互相提醒的生存鐵律。
  4. 戰爭時期村莊的恐怖氛圍
    • 這裡是「爭奪區」:穿灰白衣也疑似內線;晚上不能出門(怕被當成幫越共);家裡不能點燈(怕被當成暗號)。
    • 點燈、走夜路都可能被抓、拷問,「不死也活不安寧」。
  5. 作者當下的見聞與戰後餘波(延伸情節)
    • 作者夜訪Phố叔家,睡不著,回想Phố嫂的故事。
    • Phố叔家附近仍有戰後遺毒:村民撿拾未爆彈(rà phế liệu)維生,導致斷手斷腳、死亡頻傳(甚至戰後30年還有父子抬彈爆炸而死)。
    • 村裡90%家庭貧苦,每家都有戰爭死者、革命烈士;領撫卹金要排長隊。
    • 作者走訪拉旺聖地(La Vang,著名天主教聖地),聯想到戰時士兵在廢墟中祈禱的畫面。
    • 結尾感慨:這裡有些人「一輩子沒有一件美好的事」。

總結文章最核心的主題與情節意義

  • 標題問題:「當你看到敵方士兵怎麼辦?」答案是:沒有安全選項。蠢直接死,聰明間接死,只有「知道」(完全隱忍、共犯式沉默)才可能活。但這種「活」是極度扭曲的生存智慧,反映越戰中平民夾在兩軍之間的絕望。
  • Phố嫂的故事不是孤例,而是象徵整個鄉村在戰爭與宣傳下的互不信任、恐懼與無奈
  • 戰後部分則延伸到地雷/未爆彈的長期傷害與貧困,顯示戰爭從未真正結束。

這篇文章與你之前提供的「爸爸07.txt」(p111–p116)內容高度一致(幾乎是同一段落的中文譯文與擴充),只是博客版加了標題、副標題(如「蠢、聰明、知道」)和一些表情符號,強調那句生存格言。如果這是系列文章的一部分,它與前一篇「突擊隊員」形成對比:一篇是南越軍人( biệt kích)的戰後苦難,一篇是平民(尤其是親南越一方)的戰時與戰後創傷,都在訴說越南戰爭對普通人的毀滅性影響。

如果您想比較兩篇的異同,或討論這句「蠢死、聰明也死、知道才活」的歷史/文化背景,歡迎繼續問!

👅👅👅


  •  當你看到敵方士兵怎麼辦?蠢、聰明、知道
  • 👅這裡的人會互相提醒一句話:「蠢也死,聰明也死,知道才活。」我解釋給妳聽。假如自己不幸知道了某個秘密。例如Phố嫂知道了那幾位戰士躲在池塘底下。

  • 👅- 蠢:跑去報告 → 死  

  • 👅- 知道:就是坐在香蕉樹旁不動,等戰士安全上山後才回家。戰士在那裡待兩天,自己也蹲在那裡兩天。妳懂了嗎?

  • 👅- 聰明:沉默回家,假裝什麼都沒看見 → 以為這樣就聰明,但沒想到那幾位戰士後來也被抓,他們會認為是自己去告密 → 死  

💓💓💓

### Đêm ở Thượng Xá p111–p116  

**中文譯文:上舍之夜**(Thượng Xá)


我會來到上舍(Thượng Xá),是因為1971年初發生的一件事情。


有一位貧窮的母親,帶著兩個孩子。那天下午因為下雨,她比平常早回家。說是「母親」,其實當時她才三十歲。她幫別人打工,並沒有自己的田地。回到家,她到菜園砍香蕉樹幹來切豬食。香蕉園旁邊有一個水快乾涸的池塘。她往池塘裡一看。有人。幾片香蕉葉覆蓋在人身上。她嚇壞了,扔下柴刀就跑。越共(Việt cộng)。越共。她大喊。因為宣傳說越共是野獸,越共不是人。她跑到她堂兄家,那位堂兄在鄉委員會(hội đồng xã)工作。越共!她臉色慘白,指著外面的池塘。


那是四名剛完成任務回來的偵察兵(trinh sát)。其中兩人受傷。他們非常餓,正躲在池塘裡。


那年,他們等待村民送飯出來,等待天黑再上山(lên rừng)。


有人跑來。一聲槍響。不久後有車來。四名偵察兵被捕,押上車。


之後這四名偵察兵的命運如何,村民不知道。村民只知道那位母親的命運。


沒多久後的一個晚上,她被抓走。第二天早上,在學校前面的空地上,人們發現那位母親的屍體躺在竹樁旁邊,旁邊立著一塊牌子,上面寫著「死刑判決」(Bản án tử hình)。


這件事是真的嗎?我問Phố叔(chú Phố)。


當然是真的,怎麼會假,叔還跑去看人家把她的屍體抬回去埋呢。


Chinh伯(bác Chinh)回答:Phố嫂(bà Phố)的事哪裡稀奇。事情的來龍去脈是這樣的。Chinh伯又把上面那位母親的故事重述一遍,細節和我從Phố叔聽到的一模一樣。伯接著說:Phố嫂被處決之後,還有一位年輕女孩也遭同樣下場。屍體旁邊同樣插著寫「死刑判決」的竹樁。那幾年住在我們村的Hà姑娘,看到這種事,妳不覺得可怕嗎?大家只能閉嘴活著。誰也不相信誰。父母不信子女,兄弟不信彼此。不互相信任很難活啊姑娘。很難活。一直難活到現在。


💓我又仔細問了Lậm伯(bác Lậm)一次這件事。伯說:是那女人太蠢,她死於蠢。


我微微皺眉。


👅這裡的人會互相提醒一句話:「蠢也死,聰明也死,知道才活。」我解釋給妳聽。假如自己不幸知道了某個秘密。例如Phố嫂知道了那幾位戰士躲在池塘底下。


👅- 蠢:跑去報告 → 死  

👅- 聰明:沉默回家,假裝什麼都沒看見 → 以為這樣就聰明,但沒想到那幾位戰士後來也被抓,他們會認為是自己去告密 → 死  

👅- 知道:就是坐在香蕉樹旁不動,等戰士安全上山後才回家。戰士在那裡待兩天,自己也蹲在那裡兩天。妳懂了嗎?


Lậm伯說話的樣子,彷彿Phố嫂就站在他面前。


👄這裡是爭奪區(vùng tranh chấp)。穿一件灰白色的衣服,人家也懷疑你是敵方內線(nội tuyến)。晚上不能出門。晚上是山上的人下來活動,你出門就是你在為革命工作。家裡不能點燈。你點燈就是在給越共發暗號是不是?抓起來。拷問。不死也活不安寧。


我們家鄉那時候就是這樣。得懂得怎麼活。


晚上十點從Chinh伯家出來,走到小巷轉角,Phố叔指給我看路邊的一棟房子,說那就是當年Phố嫂的家。


我躺著怎麼也睡不著。是因為那位名叫Phố嫂的女人的死亡,還是因為今天喝了太多綠茶(nước chè xanh)。這裡每家都像我們家鄉一樣,整天泡綠茶。今天我遇到的每個人,Phan Khắc(Phan Khắc)這個姓氏都出現。Chinh伯說,這村子Phan Khắc家族特別多。我不知道這裡的Phan Khắc家族,和我福同(Phúc Đồng)、香溪(Hương Khê)那邊的Phan Khắc家族有沒有關係。


我起身開門。Phố叔已經睡了,手裡還握著手機。YouTube還在播放關於哈勞(Ha Lào)的一場戰鬥。因為今天下午Chinh伯講的故事,還是叔叔本來就有聽/看戰爭資料的習慣。叔叔早上隨口回答說,聽了比較好睡。


Phố叔是Lậm伯長子的兒子,也就是今天下午故事裡那位哥哥的兒子。叔叔是我一位還沒見過面的朋友的父親,我們是透過Facebook認識的。那位朋友說:來我家吧,我爸很幽默。爸和我爺爺的故事不算多,但我們村有很多故事很適合姊姊寫。


Phố叔在拉旺(La Vang)三岔路口接我。也就是說,我已經踏上多年前那條路上——有個小孩爬在母親屍體旁邊尋找乳頭的可怕道路。那段記憶是我在網路上飄流的文字裡知道的。


我走進拉旺聖地(thánh địa La Vang),靠著牆壁,腦中浮現一位士兵跪在聖母腳下的畫面。在一片殘破荒蕪中,那士兵祈禱。他是剛從戰場回來,還是即將出征?


👅月光朦朧。檳榔樹高聳。Phố叔的房子坐落在田野中央。我望向後方隔著幾塊田的那棟房子。戰爭結束三十年後,那房子裡有一位父親和兩歲的孩子因為炸彈而死。他們把炸彈抬回家。他們做這件事已經很多次了。


這裡因撿拾廢彈(rà phế liệu)而死的人很多。斷手斷腳、瞎眼的人也很多。吃飯時,當妻子剛離開飯桌,Phố叔小聲說:他妻子的哥哥和那個侄子也是抬炸彈回家時炸死的。


可是現在有專業排雷組織了啊叔。


那是以前的事,現在已經禁止民眾自己去撿廢彈了。禁止歸禁止,還是有人偷偷去。隔壁村有位戰爭工兵,平安度過戰爭,卻在和平時期撿廢彈,結果斷手斷腳。然後還是繼續去。


一種恐怖的著迷。


今天下午我在田野上看到寫著「小心地雷炸彈」(cảnh báo bom mìn)的告示牌。直到今天,海陵(Hải Lăng)這裡仍然有地雷炸彈警示牌。


月光漸漸淡去。一陣風突然從香蕉園方向吹來,沙沙作響。我打了個冷顫。我走進屋,緊緊關門。我得睡覺了。我不想再想什麼。


我緊閉雙眼。


這裡有些人,一輩子沒有一件美好的事。


👅這裡百分之九十的家庭都痛苦。來自甘水(Cam Thủy)的Công伯——「甘露母親」(Người mẹ Cam Lộ)的那個兒子——我一到他家他就這麼說。


為什麼是百分之九十?因為還是有些人不痛苦啊孩子。不是享福,只是沒那麼痛苦,Công伯又補充解釋。


妳們香溪那邊還算享福吧,只是餓肚子和挨炸,沒有被拷問。


這裡每家都有人死於戰爭。


這裡每家都有革命功臣(công cách mạng)。我去領烈士撫卹金(tiền chế độ liệt sĩ)給母親都要排隊。


他們用這種平淡的語氣說自己村子的事。


他們說得那麼自然。


他們攤開手掌數數。數家裡死去的人。


(完 p111–p116)


如果您需要對某些段落再做細部潤飾、註解更多背景,或是想分段討論,請隨時告訴我。


Đêm ở Thượng Xá p111-p116



Tôi đến Thượng Xá bởi vì một câu chuyện xảy ra vào đầu năm 1971.



Có người mẹ nghèo với hai đứa con. Buối chiều đó trời mưa nên bà về nhà sớm hơn mọi bận. Gọi là bà chứ thực ra khi đó người mẹ mới ba mươi tuổi. Bà đi làm mướn cho người ta chứ không có ruộng. Về nhà, bà ra vườn chặt cây chuối thái rau lợn. Cạnh vườn chuối là cái ao cạn nước. Bà nhìn xuống ao. Có người. Những bẹ lá chuối phủ lên người. Bà sợ hãi vứt cây chuối bỏ chạy. Việt cộng. Việt cộng. Bà la lên. Bà đã được tuyên truyên Việt cộng là thú dữ, Việt cộng không phải là người. Bà chạy qua nhà người anh họ làm ở hội đồng xã. Việt cộng, mặt bà tái xanh, chỉ tay ra ngoài ao.



Đó là bốn trinh sát vừa đi làm nhiệm vụ về. Hai người trong số đó bị thương. Họ đang rất đói, nằm nấp dưới ao.





111



Năm đó chờ người dân đưa cơm ra và chờ trời tối dé lên lại rừng.



chạy đến. Một phát súng bắn lên Một lúc sau có xe trời. Bốn trình sát bị bắt đưa lên xe.



Số phận bốn trinh sát sau đó thế nào người dân không rõ. Người dân chỉ biết số phận của người mẹ.



Bà bị bắt đi vào một đêm sau đó không lâu. Sáng hôm sau, trước công trường học xác người mẹ nằm bên cọc tre, bên cạnh là bảng chữ "Bản án tử hình.



Chuyện đó có thật sao? Tôi hỏi chú Phố.



Có chứ sao không, chú chạy đi xem người ta đem xác bà về chôn.



Bác Chinh trả lời: Chuyện bà Phố đâu có hiếm. Đầu đuôi là thế này. Bác Chinh thuật lại câu chuyện về người mẹ nói trên một lần nữa. Với các chi tiết giống như tôi đã nghe chú Phố kể. Bác nói tiếp: Sau lần bà Phố bị tử hình còn có một cô gái trẻ lăm cũng bị. Bên cạnh xác cũng là cái cọc viết chữ “Bản án tử hình” như thế. Cô Hà mà sống ở làng tôi những năm đó, thấy chuyện vậy cô có khiếp không. Ai nấy ngậm miệng mà sống. Không ai tin ai. Cha mẹ không tin con, anh em không tin nhau. Không tin nhau khó sống lắm cô ơi. Khó sống lắm. Khó sống cho đến tận bây giờ.



Tôi hỏi kỹ bác Lậm chuyện đó thêm một lần nữa. Bác nói: Tại mụ đó dại, mụ chết vì dại.



.112.



Tôi hơi cau mày.



Ở đây người ta dặn nhau câu này: Dại chết, khôn chết, biết thì sống. Tôi giải thích cho cô hiểu nhé. Khi mình chẳng may biết được một bí mật. Ví dụ như mụ Phố biết mấy ông bộ đội năm dưới ao. Dại: chạy đi báo - Chết; Khôn: Im lặng đi về, coi như không biết. Anh tưởng làm vậy là khôn nhưng không ngờ mấy anh bộ đội kia cũng bị bắt, họ sẽ cho là chính anh đi báo - Chết. Biết là gì? Biết là ngồi yên tại cây chuối đó, chờ bộ đội lên rừng an toàn mới đi về nhà mình. Bộ đội ở đó hai ngày mình cũng ngói đó hai ngày. Cô hiếu chưa.



Bác Lậm nói như thể trước mặt bác là mụ Phố hiện về.



Đây là vùng tranh chấp. Mặc cái áo trắng nhờ nhờ người ta cũng nghi anh nội tuyến cho địch. Đêm không ra đường. Đêm là người trên rừng về hoạt động, anh ra đường là anh đang đi làm cho cách mạng. Đèn trong nhà không được thắp. Anh thắp đèn để làm ám hiệu cho Việt cộng phải không. Bắt. Tra khảo. Không chết nhưng sống không yên.



Quê tôi khi đó là như thế. Phải biết mà sống.



Mười giờ đêm từ nhà bác Chinh về, đến lối rẽ vào ngõ nhỏ, chú Phố chỉ cho tôi ngôi nhà bên đường, nhà mụ Phố hồi đó.



Tôi nằm mãi không sao ngủ được. Tại chuyện về cái chết người đàn bà tên bà Phổ hay tại ngày hôm nay tôi uống quá nhiều nước chè xanh. Ở đây nhà nào cũng om



.113.



chè xanh như quê tôi. Suốt ngày hôm nay người nào tôi gặp cũng mang ho Phan Khác Bác Chinh nói, họ Phan Khắc thôn này nhiều lắm. Tôi không biết dòng họ Phan Khắc ở đây có liên quan gì đến Phan Khác dòng họ tôi ở Phúc Đồng, Hương Khê mình không.



Tôi dậy mở cửa. Chú Phó ngủ rồi điên thoại vẫn nắm trong tay. Youtube dang phát về một trận chiến ở Ha Lào. Vì câu chuyên bác Chinh kế chiều nay hay chủ vẫn có thói quen nghe – xem tư liệu chiến tranh. Nghe cho dễ ngủ, sáng hôm sau chú Phố trả lời bâng quơ vậy.



Chú Phố là con anh trai bác Lậm, người anh trong câu chuyện bác kể chiều nay. Chú là bố của một người bạn tôi chưa biết mặt quen qua Facebook. Chị đến nhà em đi, ba em vui tính lắm. Chuyện của ba và ông nội không nhiều nhưng thôn em có nhiều chuyện cho chị viết hay lắm đó.



Chú Phố đón tôi ở ngã ba La Vang. Vậy là tôi đã đặt chân trên con đường năm xưa có em bé trườn bên xác mẹ rúc tìm vú mẹ. Con đường kinh hoàng tôi được biết qua những dòng ký ức trôi dạt trên mạng internet.



Tôi bước vào thánh địa La Vang, tựa vào bức tường, mường tượng hình ảnh người lính đang quỳ dưới chân Đức Mẹ. Giữa hoang tàn đổ nát, người lính cầu nguyện. Anh từ chiến trường về hay sắp ra trận.



Trăng mờ sáng. Hàng cau cao vút. Ngôi nhà chú Phố nằm giữa cánh đồng. Tôi nhìn sang ngôi nhà cách máy



-114.



khoang ruộng phía sau. Trong ngôi nhà đó, khi chiến tranh kết thúc ba mươi năm, có một người cha và đứa con hai tuổi đã chết vì bom. Họ khiêng bom về nhà. Họ đã làm việc này nhiều lán.



Người chết vì rà phế liệu thì ở đây nhiều. Cụt chân cụt tay mù mắt cũng nhiều. Trong bữa cơm, khi vợ vừa rời khỏi mâm cơm, chú Phố nói nhỏ, anh trai vợ chú và đứa cháu cũng chết vì khiêng bom về nhà bị nổ.



Nhưng ở đây đã có các tổ chức rà bom chuyên nghiệp rối mà chú.



Đó là chú kế chuyện ngày trước, giờ thì người ta cấm dân đi rà phế liệu rồi. Cấm thì cấm, thỉnh thoảng vẫn có người đi. Ngoài xóm kia có ông công binh chiến tranh không làm sao, hòa bình đi rà phế liệu cụt tay cụt chân. Thế rồi vẫn đi. Say mê rồi.



Một niềm say mê kinh dị.



Chiều nay tôi nhìn thấy ngoài cánh đồng bảng chữ cảnh báo bom mìn. Đến hôm nay, tại Hải Lăng, vẫn còn những biển cảnh báo bom mìn.



Ánh trăng nhạt dần. Một làn gió bỗng đâu xôn xao từ phía vườn chuối. Tôi ớn lạnh. Tôi vào nhà, đóng chặt cửa. Tôi cần phải ngủ. Tôi không muốn nghĩ gì nữa.



Tôi nhắm nghiền mắt.



Có những con người cả cuộc đời không có lấy một điều gì đẹp đẽ.



.115.



Ở đây chín mươi phần trăm gia đình là đau khó. Bác Công ở Cam Thủy, đứa con của "Người mẹ Cam Lộ" nói vậy khi tôi vừa đến nhà.



Tai sao là con số chín mươi phần trăm. Vì vẫn có những người không đau khổ cháu ạ. Không đau khổ chứ không phải sướng đâu, bác Công nói rõ thêm.



Ở Hương Khê của cháu vậy còn sướng, chỉ đói ăn và bị bom, không bị tra tấn.



Ở đây chẳng có nhà nào không có người chết vì chiến tranh.



Ở đây nhà nào cũng có công cách mạng. Tôi đi lãnh tiền chế độ liệt sĩ cho mẹ phải xếp hàng.



Họ nói như thế về thôn làng mình.



Họ nói như thế. Với sự bình thường.



Họ xòe bàn tay ra đếm. Đếm những người đã chết trong gia đình.







.116.

沒有留言:

張貼留言

注意:只有此網誌的成員可以留言。

林騰鷂觀點:主張顛覆中華民國的人,適合出任維護憲法秩序之重職嗎?

林騰鷂觀點:主張顛覆中華民國的人,適合出任維護憲法秩序之重職嗎? 2026-06-16 06:30 6,147人氣 林騰鷂 監察院長不只是政治職位,更是憲法職位。。圖為監察院長被提名人陳永興。(資料照,顏麟宇攝) 監察院長不只是政治職位,更是憲法職位。。圖為監察院長被提名人陳永興...