2026年3月23日 星期一

06政伯的拇指(p106–p110):自剁拇指

 作者(一位記錄越南戰爭後遺症的女性訪談者)在上舍村(Thượng Xá)或附近地區,親訪一位越南共和國軍(ARVN,南越軍)老兵——政伯(bác Chinh)的故事。文章以政伯自殘右手拇指來逃避徵兵與戰爭為核心情節,探討戰爭中普通人的絕望選擇、雙重身份的煎熬,以及戰後社會的沉默與懲罰。

重要情節按時間與敘事順序整理

  1. 政伯的雙重身份與家庭背景
    • 政伯曾先後為兩邊效力:
      • 1962–1965年:在西貢(Sài Gòn)服役南越軍。
      • 1965–1968年:轉為革命一方(越共/北方)提供後勤支援(如購買物資、傳遞情報)。
    • 他擁有廣治省(Quảng Trị)頒發的「抗美救國」獎狀,象徵其「有功於革命」。
    • 家庭:有老母親與弟弟潘克維(Phan Khắc Vị)。弟弟1965年考上順化大學(Huế)數學系,1968年春節攻勢(Mậu Thân)後上山加入革命,1969年在邊界執行記者任務時踩地雷犧牲(有證明文件)。母親只剩政伯一人。政伯為了讓弟弟讀書,早年輟學打苦工。
  2. 1969年總動員與自殘決定
    • 1976年確認弟弟死訊後,政伯面臨南越總動員令(tổng động viên),被強徵入伍。
    • 他胃潰瘍嚴重,但退伍證明無效,仍被補入損失一半兵力的單位。
    • 目睹陣亡士兵追悼儀式:妻子們哭喊要回丈夫,政伯恐懼自己陣亡後母親無人照顧。
    • 經過十至十五個夜晚的反覆思考,他決定自殘右手拇指:在森林邊緣用槍射斷拇指,偽裝成「意外摔倒槍走火」。目的是失去射擊能力,無法繼續當兵。
  3. 自殘後的後果與審訊
    • 軍方三次審問,他堅持「意外」說法。
    • 被關三個月審查,最後判十個月徒刑。
    • 傷癒後改開車(不再拿槍),服刑結束後繼續穿軍服開車兩年。
    • 單位後來赴下寮(Hạ Lào)作戰,三分之二士兵未歸(陣亡或失蹤)。
    • 政伯展示斷指給作者看,說:「這根拇指救了我的命,讓我回到媽媽身邊。」但也感慨:「這根拇指也是我弟弟的拇指,把我淹沒在無邊的悲傷裡。」(因為弟弟為革命犧牲,他卻曾拿槍對抗革命一方)。
  4. 戰後的內心折磨與社會壓力
    • 政伯低頭面對「烈士母親」(弟弟的母親),無法直視;也無法面對當地傷殘的革命兄弟(他們視他為曾經的敵人)。
    • 在鄉下,他被視為「懦夫」「逃兵」,無資格發言。政伯警告作者:勿對當地人提這件事。
    • 他對作者說:「軍人沒有發動戰爭,為什麼他們要被懲罰?」
    • 強調這種自殘逃兵在南方並非特例,而是普遍現象,但社會要求沉默。
  5. 結尾反思
    • 政伯的故事不是孤例,而是戰爭荒謬的縮影:一個人為保母親而自殘,卻因雙重身份永遠背負內疚與社會懲罰。
    • 作者結語:「不是特例,不代表正常。」「不是特例,就不該寫嗎?」
    • 頁碼止於p110,主題聚焦戰爭對平民/士兵的撕裂,以及「自殘」作為最後的無奈反抗。

總結核心主題與情節意義

  • 最關鍵事件:政伯自剁(自射)右手拇指,成功逃過戰場死亡與繼續作戰,但換來終生身體殘缺、內心折磨與社會歧視。
  • 這不是單純的「逃兵故事」,而是戰爭中「夾縫求生」的悲劇:政伯曾助革命(有獎狀),卻因南越軍身份在戰後被懲罰;自殘救母,卻永遠無法面對弟弟的犧牲與母親的孤獨。
  • 與系列前文(如「上舍之夜」的Phố嫂慘案、「突擊隊員」的戰後管制)形成對照:都反映越南戰爭如何讓普通人陷入「無路可走」的絕境,無論哪一邊,都逃不過創傷與沉默。

這篇與「07上舍之夜」同屬作者在廣治鄉村的訪談系列,政伯很可能就是前文多次出現的「Chinh伯」(bác Chinh),是村裡的關鍵敘述者。如果您想比較系列中不同篇章的共通點(如「生存困境」),或討論自殘逃兵在越南戰爭史上的真實性,歡迎繼續問!

👅👅👅👅👅

以下是文件《爸爸06.txt》的完整中文翻譯。這段內容主要聚焦在一位老兵「政伯」(bác Chinh)的故事,講述他如何在越南戰爭期間先後為兩邊效力、最終自殘手指逃避戰爭,以及戰後的內心煎熬與社會壓力。我會保留原文的口語化、情感強烈與反思風格。專有名詞採用「中文譯名(原文)」格式標註。

由於原文篇幅適中,我一次完整呈現。

政伯的拇指(p106–p110) (Ngón tay cái của bác Chinh)

我們的人生被命運玩弄得夠慘了,說也說不完,但外頭那些先生怎麼也苦成這樣?你們不是主動報名參軍的嗎?

政伯(bác Chinh)在我剛踏進門時就說了這句話。

從林伯(bác Lậm)家出來,坡叔(chú Phố)載我到政伯家。政伯曾叮囑坡叔:哪天那位寫《別說出我的名字》的女作者來這裡,一定要告訴我。政伯見到我很感動。我們聊了一個小時,還遠遠不夠讓他把心裡的話說完。晚上八點在坡叔家吃完飯,我又回到政伯家。

第一件事,政伯打開櫃子鎖,找廣治省頒發的「抗美救國」獎狀。他翻遍櫃子各層,大概十分鐘還是沒找到。他叫正在廚房忙的太太一起出來找。兩老用手電筒把所有裝文件、紙張的盒子、袋子全拖出來。

「算了,改天再找也行,伯伯。」 「不行,我一定要找到給妳看。」

我忽然明白,對政伯來說,這張獎狀意義非凡。一位越南共和國軍(Việt Nam Cộng Hòa)的士兵,竟然擁有抗美救國的獎狀。

「我不是兩面派,妳別誤會。」

「我有三年為革命工作,1965到1968。那三年我當老百姓。我幫他們買紙張、墨水、收音機、手電筒……有什麼消息我就報。我買東西沒人懷疑、沒人檢查。我買回來放在家裡,讓聯絡人來取。」

在那之前,1962到1965年,我在西貢當兵。本來以為服役一年就退伍,結果服到第三年才退。退伍那天他們叫我上去說:規定是該讓你回家,但現在情況這樣,你回去了也得再來,不如留下。

我一定要回去,因為家裡有老母親,弟弟又在外地讀書。

我弟弟那年剛考進順化大學(Viện Đại học Huế)數學系。

他1965年被評為廣治省最優秀學生。順化市廣播電台用喇叭播報:潘克維(Phan Khắc Vị)同學以優等成績通過高中會考。爸爸早逝,家裡只剩母子三人。法國人燒了房子、燒了學校,我只好輟學。我把所有苦活累活都搶著做,讓弟弟有時間讀書。看到弟弟成績好,媽媽很高興,我也為他驕傲。

1968年弟弟讀大三,發生春節攻勢(Mậu Thân)。他回廣治參加革命,跟今天下午妳遇到的林伯的哥哥惠伯(anh Huệ)同一批上山。他上山後就沒回來,也沒消息。媽媽去打聽,每次都得到含糊的回答。

到1976年,有位同單位的人告訴我,弟弟1969年就死了。也就是上山一年後就犧牲。具体哪一天、是被子彈打中還是被老虎叼走,沒人知道。那天早上他被派去執行記者任務。

我去找平治天(Bình Trị Thiên)宣傳部門的負責人。他們寫給我一張證明:同志潘克維奉派執行任務,在邊界地區遭地雷伏擊而犧牲。

1969年有總動員,他們來抓我當兵。我拿出1965年的退伍證明。他們說:這張紙沒用了。

我胃潰瘍很嚴重,有天中午騎車進順化買藥,被軍警攔下,強行押上車。

政伯伸出手。右手拇指被截斷。

「我自己打斷這根拇指的。」

「妳寫報紙可以,但別跟這裡的人說,不是每個人都懂。」

「我自己打斷這根拇指。在他們眼中,這就夠了:我是懦夫、逃兵。我沒資格說任何事。我只好閉嘴活著。」

「妳知道我為了這個決定想了多久嗎?」

「十個晚上?十五個晚上……我被逼到絕路,我快瘋了。」

當時戰事在下寮(Hạ Lào)爆發。我被補進一個剛損失一半兵力的單位。下午我到達時,他們正在為前一場戰役陣亡的弟兄舉行追悼儀式。那些妻子哭喊:我丈夫在哪?還我丈夫!我的手腳發軟。

半夜我又驚醒。我坐在黑暗裡,像個鬼魂。我也會死得屍骨無存。還有我媽媽。她只剩我這個獨子。她只剩我這個親人。

我決定了。

我走到森林邊緣。把拇指伸出去。

「沒上戰場怎麼會有槍聲?」

我被叫去軍事法庭三次。

「為什麼你要打斷自己的拇指?」

「我沒有。我摔倒,槍自己走火。」

他們絕不相信。

我被拖來拖去審問了三個月。之後判了十個月徒刑。

手不能扣扳機了,就改開車。服刑十個月期滿,我繼續穿軍服開車兩年。

我的單位去下寮時,我躺在醫院。結果三分之二的弟兄沒回來。

這根拇指救了我的命。這根拇指讓我回到媽媽身邊。

這根拇指也是我弟弟的拇指。這根拇指把我淹沒在無邊的悲傷裡。

我回到鄉下,在有烈士兒子的母親面前低頭。

我曾拿槍對抗他們的兒子。我回到鄉下,看著滿身傷殘的兄弟,不知該說什麼。我扔掉槍逃跑了。

「軍人沒有發動戰爭,為什麼他們要被懲罰?」

「霞啊,妳進到南方就會發現,我的故事不是特例。」

「不是特例,不代表正常。」

「不是特例,就不該寫嗎?」

(原文到此結束,頁碼110)

這段是整本書中最沉重、也最直接觸及「雙重身份」與「自我毀傷」的一篇。政伯的故事同時反映了戰爭的荒謬、家庭的撕裂,以及戰後社會對「另一邊」軍人的沉默懲罰。

如果您需要更細部的註解、與前幾篇的連貫分析,或是想討論這段在全書中的位置與意義,請告訴我。

💔💔💔💔💔

這兩句話出自你之前提供的越南戰爭相關散文/紀實作品(系列《我是爸爸的女兒》或《爸爸》系列,作者在記錄越戰後另一邊軍人/民眾的苦難與沉默): > 「不是特例,不代表正常。」 > 「不是特例,就不該寫嗎?」 ### 這兩句的直接意思與語境解讀 1. **「不是特例,不代表正常。」** - 表面意思:雖然某件事(例如政伯自殘手指逃避戰爭、村裡猜忌氛圍、坡嫂被處決等)不是「極少數的例外案例」(特例),但這**不等於**它就是「正常、健康、應該接受的狀態」。 - 深層含義:在戰爭與後戰社會中,這類悲劇、扭曲、沉默、互相不信任其實**很普遍**(多到不算特例),但它們**仍然是病態的、不正常的**。作者用這句反駁一種常見的麻木態度:「大家都這樣,就正常啊」——不,大家這樣並不代表這是「正常的人生」或「應該的社會」。 2. **「不是特例,就不該寫嗎?」** - 表面意思:既然這件事不是罕見的特例(反而很常見),那**難道就因為它普遍,所以就不值得寫、不該寫了嗎?** - 深層含義:這是一句強烈的反問與辯護。作者在面對質疑(「這種事到處都是,有什麼好寫的?」)時,用這句話捍衛自己的寫作動機—— 正因為它**不是特例**(而是大量人共同經歷的創傷與沉默),才**更需要被寫下來**、被看見、被記錄。 如果只寫「特例」(極端罕見的個案),或許容易引起同情;但寫「普遍卻不正常」的苦難,才真正觸及社會結構性傷痛的核心。 ### 兩句合起來的情感與邏輯 這是作者內心的一場自我詰問與堅持: - 有人(或作者自己內心的聲音)可能覺得:這種事太常見了(不是特例),寫了也沒什麼意義、沒人想看、沒改變什麼。 - 作者反擊:**正因為它不是特例**(已經滲透到無數家庭、村莊、人生),才證明它**不正常**、**不該被正常化**。 而越是普遍、越是被沉默包圍的痛苦,就**越需要被寫出來**——不是為了獵奇,而是為了拒絕讓它繼續「被當成正常」而永遠無聲。 簡單一句話總結這兩句的核心態度: 「因為它太普遍了,所以才不正常;因為它太普遍了,所以才必須寫。」 這也是整本書一貫的精神:不寫「英雄傳奇」或「極端特例」,而是寫那些**最平凡、最普遍、卻最被遺忘的傷口**。 如果你是在閱讀這本書或類似越戰後口述歷史,這兩句幾乎是作者對自己寫作意義最直接、最痛的自我辯護。

💔💔💔💔

Ngón tay cái của bác Chinh p106-p110 Chúng tôi cuộc đời phũ phàng không nói hết nữa, nhưng các ông ngoài đó sao cũng khổ quá vậy, các ông xung phong đi cơ mà. Bác Chinh nói câu đó khi tôi vừa bước vào nhà. Từ nhà bác Lậm, chú Phố chở tôi sang nhà bác Chinh. Bác Chinh dặn chú Phố khi nào cô tác giả cuốn sách Đừng kể tên tôi vào đây thì nhớ báo tôi biết. Bác Chinh cảm động khi tôi đến. Cuộc trò chuyện một tiếng đồng hồ chưa đủ để bác nói được điều gì đó với tôi. Tám giờ tối ăn cơm xong ở nhà chú Phố tôi trở lại nhà bác. Việc đầu tiên là bác mở khóa tủ tìm bằng khen kháng chiến chống Mỹ cứu nước của tỉnh Quảng Trị tặng. Bác tìm khắp các ngăn tủ, dễ chừng mười phút rồi vẫn không thấy thứ cần tìm. Bác gọi vợ đang làm gì đó trong nhà bếp .106. cùng ra tìm. Hai ông bà rọi đèn mang hết các hộp các bao đựng giấy tờ trong tù ra. Thôi để khi khác cũng được bác. Không, tôi phải tìm cho cô thấy. Tôi chợt hiếu, với bác, bằng khen này đặc biệt. Một người lính Việt Nam Cộng hòa có bằng khen chống Mỹ. Không phải tôi hai mang đâu cô nhé, đừng hiểu lắm vậy. Tôi có ba năm hoạt động cho cách mạng, 1965 đến 1968. Ba năm đó tôi làm dân. Tôi đi mua giúp các ông giấy tờ, bút mực, đài, đèn pin ... Tôi biết tin tức gì thì báo. Tôi đi mua gì cũng dễ, không bị nghi ngờ, không bị kiểm tra. Tôi mua các thứ về để ở nhà, cơ sở cho người đến lấy. Trước đó, từ năm 1962 đên 1965, tôi đi lính ở trong Sài Gòn. Cứ tưởng đi quân dịch một năm, nhưng đến năm thứ ba mới được giải ngũ. Ngày được giải ngũ họ gọi lên nói, quy định là đã được về nhưng tình hình này có về rồi cũng phải đi lại thôi, cậu nên ở lại. Tôi phải về vì ở nhà mẹ già và em trai thì đi học xa. Em trai tôi năm đó vừa vào học ngành toán tại Viện Đại học Huế. Em được đánh giá là học sinh giỏi xuất sắc Quảng Trị năm 1965. Đài phát thanh thành phố Huế phát thông tin trên loa. Em Phan Khắc Vị đỗ tú tài toàn phần điểm loại giỏi. Bố tôi mất khi tuổi còn trẻ, nhà chỉ có mẹ con với nhau. Giặc Tây đốt nhà, đốt trường tôi phải bỏ học. Tôi .107. giành hết việc khó, để em có nhiều thời gian học. Thấy em học giỏi mẹ mừng lắm. Tôi cũng tự hào về em. Năm 1968 em đang học năm thứ ba thì xảy ra biến cố Mậu Thân. Em về Quảng Trị đi cách mạng. Em lên rừng cùng một đợt với anh Huệ - anh trai ông Lậm chiều nay cô gặp đó. Em đi lên rừng và không về nữa. Em không về, cũng không có tin tức. Mẹ đi hỏi thông tin về em nhưng lần nào cũng nghe câu trả lời không rõ ràng. Đến năm 1976 một người trước cùng đơn vị cho hay em đã chết năm 1969. Vậy là em đã chết sau một năm lên rừng. Cụ thể thời gian nào, vì bị trúng đạn hay hổ vớ thì không ai biết. Buổi sáng đó em được phân công đi làm nhiệm vụ phóng viên. Tôi đi tìm các ông phụ trách tuyên giáo Bình Trị Thiên. Họ viết cho tôi giấy xác nhận: đồng chí Phan Khắc Vị theo sự phân công công tác đã bị phục kích mìn tại vùng giáp ranh. Năm 1969 có đợt tổng động viên, họ đến bắt tôi đăng lính. Tôi trình ra tờ giải ngũ năm 1965. Họ gạt đi, giấy tờ này không còn giá trị. Tôi bị đau dạ dày nặng, một buổi trưa đang đạp xe vào Huế lấy thuốc thì bị quân cảnh chặn, bắt lên xe. Bác Chỉnh giơ bàn tay ra. Bàn tay bị cụt mất một ngón cái. .108. Tôi đã bắn vào ngón tay này. Cô viết lên báo thì được, chứ đừng nói với những người ở đây, không phải ai cũng hiểu. Tôi đã bắn vào ngón tay này. Với họ, thế là đủ hiểu, tôi là thằng hèn nhát, là thằng đào ngũ. Tôi không đủ tư cách để nói về chuyện gì. Tôi ngậm miệng mà sống. Cô biết tôi suy nghĩ bao lâu cho cái quyết định này không? Mười đêm. Mười lăm đêm... Tôi đã bị dồn đến đường cùng. Tôi đã phát cuồng. Chiến sự đang bùng nổ ở Hạ Lào. Tôi được bổ sung vào một đơn vị vừa khuyết đi một nửa binh lính. Buổi chiều tôi có mặt họ đang làm lễ cầu siêu cho những người vừa tử trận trong chiến dịch vừa qua. Những người vợ gào khóc. Chồng tôi đâu. Trả chồng tôi đây. Tôi rụng rời chân tay. Nửa đêm tôi lại choàng dậy. Tôi ngồi nhìn vào bóng đêm như một bóng ma. Tôi cũng sẽ chết mất xác. Và mẹ của tôi. Mẹ chỉ còn lại đứa con duy nhất là tôi. Mẹ chỉ còn người thân duy nhất là tôi. Tôi quyết định. Tôi đi ra bìa rừng. Ngón tay cái giơ ra. Không đụng trận mà sao nghe tiếng súng? Ba lần tôi được gọi lên tòa án. Nguyên nhân khiến anh bắn vào ngón tay? .109. Tôi không bắn. Tôi bị ngã và súng tự bóp cò. Không đời nào họ chấp nhận câu trả lời đó. Tôi bị đưa lên đưa xuống tra khảo suốt ba tháng. Và sau đó là chịu án mười tháng tù. Tay không bóp cò được nữa thì lái xe. Hết hạn mười tháng tù tôi tiếp tục mặc áo lính lái xe thêm hai năm nữa. Đơn vị đi Hạ Lào khi tôi nằm bệnh viện. Tiếp tục hai phần ba quân số đi không trở về. Ngón tay cái cứu mạng. Ngón tay cái cho tôi về với mẹ. Ngón tay cái em tôi. Ngón tay cái nhấn chìm tôi vào nỗi buồn mênh mang. Tôi trở về quê, cúi mặt trước người mẹ có con liệt sĩ. Tôi đã cầm súng chống lại con họ. Tôi trở về quê, không biết nói sao khi nhìn anh em thương tích. Tôi đã vứt súng bỏ chạy. Người lính không gây ra chiến tranh. Sao họ bị trừng phạt. Cô Hà, đi vào trong miền Nam cô sẽ thấy chuyện của tôi không phải là cá biệt. Không cá biệt nhưng không có nghĩa là bình thường. Không phải không cá biệt mà không viết phải không cô. 110.

沒有留言:

張貼留言

注意:只有此網誌的成員可以留言。

林騰鷂觀點:主張顛覆中華民國的人,適合出任維護憲法秩序之重職嗎?

林騰鷂觀點:主張顛覆中華民國的人,適合出任維護憲法秩序之重職嗎? 2026-06-16 06:30 6,147人氣 林騰鷂 監察院長不只是政治職位,更是憲法職位。。圖為監察院長被提名人陳永興。(資料照,顏麟宇攝) 監察院長不只是政治職位,更是憲法職位。。圖為監察院長被提名人陳永興...