关于1963年11月1日的政变,
关于1963年11月1日的政变,
关于政变的历史经过,已有大量书报和文献详细提及,在此不再赘述。目前仍令许多人感到困惑的问题在于:杨文明(大明)是否曾下令其手下,在1963年11月2日将吴廷琰总统及吴廷瑈顾问用M113装甲车送往总参谋部途中,以一种过于惨烈的方式将他们处决,而非依照政治文化传统,让这两位领导人流亡他国?此外,有人重提此事,甚至谴责杨文明是个残忍的叛徒,因为他的军旅生涯之所以能迅速晋升,很大程度上得益于吴廷琰总统的提拔……
杨文明及其政变集团(包括陈文敦、陈善谦、尊室订等)直到晚年流亡法国和美国,由于此事过于敏感,始终无人敢开口明说。不过,在一些亲历者的回忆录中,仍然透露出了一些细节,使我们得以做出相对准确的判断。
1963年11月2日,杜茂看见政变将领杨文明、黎文金、枚友春以及杨玉林(大校)正在低声密谈,便上前询问,这时陈文明(小明)将军非常小声地回答说:“兄弟们正在讨论如何处置吴廷琰,应该杀掉还是让他出国。”杜茂表示不同意……关于吴廷琰,阮玉礼将军大声说道:“请各位不要听杜茂的话,既然拔草就要连根拔掉。”见无人反对阮玉礼的话,反而沉默表示同意,杜茂又补充道:“是饶恕还是处死吴廷琰,这是历史性的行动。因此,我建议通过无记名投票做出最终决定,并正式写入会议记录。”杜茂接着说道:“所有人再次沉默,没有人对我的意见表示赞同。而杨文明将军则耸了耸肩,对我露出不满的态度……随后,杨文明将军命令枚友春将军、杨玉林大校、杨孝义少校和阮文戎上尉去慈母教堂接吴廷琰和吴廷瑈两兄弟。”
杜寿(杜茂的亲侄子)当时是吴廷琰最亲近的随从军官,在吴廷琰、吴廷瑈从嘉隆宫逃往慈母教堂的路上一直陪伴到最后一刻。他在回忆录中也提到了几乎类似的事件:“我叔叔说,他一直对吴廷琰总统怀有尊敬和哀悼之情。1963年11月1日的政变,其初衷只是推翻吴廷瑈夫妇,将吴廷琰总统暂时送往大叻或昆仑岛。但这个决定遭到了多位将领的反对,其中包括杨文明、陈文敦、枚友春。”在接下来的段落中,作者杜寿还提到,当吴廷瑈拒绝登上M113装甲车前往总参谋部时,一名政变派军官喊道:“您不再是顾问……也不再是总统了。请立刻上车。我们受主席(杨文明)中将的命令,必须执行。”
根据以上引述的细节可以看出,吴廷琰、吴廷瑈两兄弟的处决并非杨文明一人独断,而是经过小范围核心将领集体密商,其中包括黎文金、枚友春和杨玉林大校,并未提交给革命军人全体委员会决议。至于其他一些将领,虽然杜茂的回忆录中未提及,但可以肯定,杨文明在此之前也以某种方式征求过他们的意见。
- Liên quan cuộc đảo chánh 1.11.1963, trừ ra một số người sùng bái ông Diệm mà quyền lợi của họ vốn gắn chặt với chế độ Đệ nhất Cộng Hòa, còn thì đa số nhân dân miền Nam lúc đó đều hoan nghênh ủng hộ.
- Về lịch sử/ diễn biến cuộc đảo chánh, đã có rất nhiều sách báo/ tài liệu đề cập chi tiết nên ở đây xin khỏi nhắc lại. Chỗ có vấn đề đang nói cho đến nay vẫn còn nhiều người thắc mắc, đó là việc ông Minh có phải hay không là người ra lệnh cho những người dưới trướng ông hạ (...) Tổng thống Diệm và Cố vấn Ngô Đình Nhu trên chiếc xe bọc sắt M 113 một cách thảm thiết quá, trên đường chở hai ông Diệm-Nhu về Bộ Tổng tham mưu ngày 2.11.1963 để xử lý, thay vì theo truyền thống văn hóa chính trị, phải để cho hai nhân vật lãnh đạo này được lưu vong sang xứ khác? Ngoài ra, nhắc lại việc này, một số người còn tố cáo ông Minh là kẻ phản bội tàn ác, vì con đường binh nghiệp của ông được thăng tiến nhanh chóng có một phần quan trọng là nhờ ở Tổng thống Ngô Đình Diệm…
- Cho đến cuối đời, sống ở Pháp rồi ở Mỹ, vì là việc quá tế nhị, nhóm đảo chánh của ông Minh (gồm cả Trần Văn Đôn, Trần Thiện Khiêm, Tôn Thất Đính…) không ai dám hé môi nói rõ việc này. Tuy nhiên, cũng có vài chi tiết được hé lộ trong hồi ký của một vài chứng nhân, qua đó chúng ta có thể đánh giá tương đối chính xác.
- Ngày 2.11.1963, ông Mậu thấy các tướng đảo chánh gồm Dương Văn Minh, Lê Văn Kim, Mai Hữu Xuân và Đại tá Dương Ngọc Lắm đang xầm xì bàn tán có vẻ bí mật, đến hỏi thì tướng Trần Văn Minh (Minh nhỏ) trả lời rất nhỏ, “Anh em đang bàn định cách đối xử với ông Diệm, nên (...) hay nên cho ông ta xuất ngoại”. Ông Mậu phát biểu không đồng ý (...) ông Diệm thì tướng Nguyễn Ngọc Lễ nói to lên: “Xin anh em đừng nghe lời anh Mậu, đã nhổ cỏ thì phải nhổ cho tận rễ”. Thấy không ai phản đối tướng Lễ mà có vẻ im lặng đồng ý, Đỗ Mậu bèn nói thêm: “Việc tha hay giết ông Diệm là hành động lịch sử, vậy muốn tha hay (...) ông ta, tôi đề nghị phải lấy quyết định tối hậu qua một cuộc bỏ phiếu kín, phải ghi vào biên bản đàng hoàng”. Đỗ Mậu cho biết tiếp: “Tất cả mọi người lại im lặng không có ai tỏ ra tán đồng ý kiến của tôi. Còn tướng Dương Văn Minh thì nhún vai tỏ thái độ bất mãn với tôi… Sau đó tướng Minh ra lệnh cho tướng Mai Hữu Xuân, Đại tá Dương Ngọc Lắm, Thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa và Đại úy Nguyễn Văn Nhung đi đón hai ông Diệm-Nhu tại nhà thờ Cha Tam”.
- Đỗ Thọ (cháu gọi Đỗ Mậu bằng chú ruột) lúc đó là sĩ quan tùy viên thân cận nhất của Ngô Đình Diệm, người đã theo sát đến phút chót bên cạnh hai ông Diệm-Nhu trên đường trốn từ Dinh Gia Long đến nhà thờ Cha Tam, trong một đoạn hồi ký cũng có nhắc lại sự kiện gần giống như trên: “Chú tôi nói rằng luôn luôn kính trọng thương tiếc Tổng thống Diệm. Vụ 1.11.1963 chỉ cốt lật đổ ông bà Ngô Đình Nhu. Đưa Tổng thống Diệm lên Đà Lạt hoặc Côn Đảo trong một thời gian. Nhưng quyết định này đã có nhiều tướng lãnh không chịu. Trong đó có tướng Dương Văn Minh, Trần Văn Đôn, Mai Hữu Xuân” Ở một đoạn tiếp theo, tác giả Đỗ Thọ còn cho biết, khi ông Nhu không chịu lên xe M 113 để chở về Bộ Tổng tham mưu, một sĩ quan phe đảo chánh đã gào lên: “Ông không còn là cố vấn… Và Tổng thống nữa. Hãy lên xe gấp. Chúng tôi được lệnh Trung tướng Chủ tịch phải thi hành”
- Theo mấy chi tiết dẫn chứng trên đây, chúng ta có thể thấy, việc (...) hai ông Diệm-Nhu, ông Minh không quyết định một mình, mà có sự họp bàn tập thể nhưng chỉ bàn kín hạn chế với vài tướng lãnh chủ chốt, trong đó có các tướng Lê Văn Kim, Mai Hữu Xuân và Đại tá Dương Ngọc Lắm, chứ không đưa ra toàn thể Hội đồng Quân nhân Cách mạng lấy quyết định. Còn ở một vài tướng tá khác, tuy không thấy nhắc trong đoạn hồi ký trên kia của Đỗ Mậu, nhưng chắc chắn cũng đã được ông Minh tham khảo ý kiến trước đó theo một cách nào đó thôi.
留言
張貼留言