歌聲蓋過炸彈聲」的箴言。
<
越南
正在關注
歌聲蓋過炸彈聲
tiếng hát át tiếng bom
回想當年美國對越南北方發動破壞戰爭,意在「切斷」支援南方戰場的後方補給線。
所有事物,無一倖免,從學校到村莊、醫院、橋樑、交通工具……皆成為戰機的攻擊目標。
我家緊鄰國道,距離一座橋樑約400公尺,因此必須在地下深處挖掘防空洞,並用稻草摻泥製作遮蔽屋頂。幾乎每天都能聽見低空飛行的噴射機轟鳴。炸彈爆炸引發的大火將整個村莊燒得一片狼藉,屍體橫陳……
生活極其艱苦,飯菜只有清湯配蔬菜,好點的時候會有少許味精或鹽炒花生。肉和魚是我們最渴望的食物。晚上不敢點油燈,生怕被飛機發現……
我們這些孩子總是一起站著看飛機俯衝,判斷方向,只要確定炸彈不會落在我們這邊,就不會鑽進那狹窄悶熱的防空洞。
最開心的是在深夜看到一架飛機中彈,機上射出的照明彈照得宛如白晝,接著傳來直升機前來營救飛行員的異樣聲響,整個村子的人都拿著棍子歡呼著去尋找並抓捕跳傘的飛行員…… 鄉下人若看見美軍飛行員,早已練好那句「假裝」的英語「Hen-dơ-áp」(hands up)……
即便身處戰火硝煙之中,生活依然充滿歡樂與樂觀,我們並未如美國總統尼克森所宣稱的那樣,退回到「石器時代」。
如今目睹美以戰機轟炸中東最高的伊朗大橋,造成大量平民傷亡,往事頓時湧上心頭。
我深信,無論炸彈多麼猛烈,都難以將伊朗人民送回「石器時代」——正如川普在橋樑遭轟炸後於「Truth Social」所寫的那樣。
我們曾經歷過那段艱苦卓絕的歲月,生死之間僅有一線之隔,卻仍能彼此相視而笑,凝視著轟鳴的戰機與墜落的炸彈——正因如此,我堅信這一點!我至今仍記得那句「歌聲蓋過炸彈聲」的箴言。
😭😭😭😭😭😭
+7
“歌聲蓋過了炸彈的爆炸聲。”
在抗美戰爭期間(尤其是在 20 世紀 60 年代和 70 年代),越南爆發了一場充滿活力的群眾藝術文化運動。藝術家和青年志工的歌聲和吶喊在砲火紛飛中響起,鼓舞著越南人民的戰鬥精神和勞動熱情,表達了越南軍隊和人民的樂觀精神和堅韌的毅力。。此運動的主要特徵:
- 目的:運用精神、歌曲和音樂的力量來戰勝戰爭的殘酷,並增強對勝利的信念。
- 背景:發生在戰場、戰區和被摧毀的後方地區,流動文化團體在那裡活動,四處遊蕩。
- 意義:這場運動不僅是一項文化活動,也是鋒利的武器,表達了戰時年輕一代樂觀、熱愛生活的理想。
- 遺產:這是一處歷史地標,是國家歷史上艱難而輝煌時期的不可磨滅的記憶。
這項運動也被提及為許多在前線服務的節目和表演藝術團體的名稱,例如和。
VIỆT NAM
關注中
Tiếng hát át tiếng bom
Nhớ lại thời gian Mỹ tiến hành chiến tranh phá hoại miền Bắc Việt Nam, nhằm “rút ống thở" của hậu phương chi viện cho chiến trường miền Nam.
Tất cả mọi thứ, không chừa cái gì, từ trường học cho đến làng mạc, bệnh viện, cầu cống, các phương tiện giao thông... đều là mục tiêu của của máy bay.
Nhà tôi nằm sát quốc lộ và cách xa một cây cầu khoảng 400 mét, nên phải đào hầm trú ẩn sâu xuống lòng đất, rồi làm mái che bằng bùn nhồi rơm. Hiếm có ngày nào không nghe thấy tiếng máy bay phản lực bay thấp gầm rú. Bom nổ lầm cháy tan hoang cả xóm, người chết ngổn ngang...
Cuộc sống cực kỳ kham khổ, cơm chỉ có canh rau suông, sang thì có chút bột ngọt, đậu phộng rang muối. Thịt, cá là niềm khao khát. Ban đếm chẳng dám thắp đèn dầu vì sợ máy bay nhìn thấy...
Trẻ con chúng tôi rủ nhau đứng nhìn máy bay bổ nhào, xác định hướng, biết bom không rơi về phía mình thì không chui xuống hầm trú ẩn chật chội và ngột ngạt.
Vui nhất là khi thấy một máy bay bị trúng đạn vào ban đêm, pháo sáng từ máy bay bằn ra rực như ban ngày và rồi tiếng khác lạ của máy bay trực thăng tới tìm cứu phi công, cả xóm cầm gậy hò reo đi tìm bắt phi công nhảy dù... Dân nhà quê được luyện trước tiếng Anh "giả cầy" Hen-dơ-áp (hands up) nếu nhìn thấy phi công Mỹ...
Đời vẫn có vui và lạc quan trong khói lửa chiến tranh, chứ chúng tôi không trở về "thời kỳ đồ đá" như tổng thống Mỹ Nixon tuyên bố.
Nay thấy máy bay Mỹ và Israel ném bom chiếc cầu của Iran cao nhất ở Trung Đông, làm chết rất nhiều dẫn thường, ký ức bỗng quay về.
Tôi tin rằng, bom đạn dù có mạnh bao nhiêu, cũng khó đưa được người dân Iran về “thời kỳ đồ đá" như ông Trump viết trên "Truth Social" sau vụ phá cầu.
Đã từng sống trong những ngày tháng khắc nghiệt, khốn khổ, giữa sống và chết là một ranh giới mỏng manh diễn ra hàng ngày, nhưng chúng tôi vẫn cười với nhau, quan sát máy bay phản lực gầm rú và bom rơi - Nên tôi tin như thế! Tôi vẫn còn nhớ câu "tiếng hát át tiếng bom" thưở đó.
留言
張貼留言