第十章:紹與基辛格的爭論:落幕之時基辛格才翻開底牌(P203)

第十章:紹與基辛格的爭論:落幕之時基辛格才翻開底牌(P203)


基辛格在南越崩潰四年後的備忘錄中寫道:「傲慢是弱者的盔甲;它是面對自身恐懼時獲取勇氣的一種方式。」

這部分內容詳述了1972年秋天,南越總統阮文紹與美國國務卿基辛格(Kissinger)針對《巴黎和平協定》草案中「政治解決方案」的激烈衝突,特別是關於「民族和合與和解委員會」的真實本質。

內容重點整理

  1. 關鍵分歧點:衝突的核心在於「民族和合與和解委員會」(NCRC)。阮文紹認為這本質上是一個「聯合政府」的變體,會導致南越政權滅亡;基辛格則堅稱這只是一個「毫無權力、僅供諮詢」的小機構。

  2. 基辛格的轉變與隱瞞

    • 起初基辛格提議設立「委員會」,將北越控制的「民族解放陣線」(MTGP)提升到與南越政府平等的地位。

    • 基辛格對內向尼克森總統誇大談判成果,稱此委員會只是給共產黨「留面子」的遮羞布。

  3. 謊言被揭穿:北越總理范文同在接受《新聞週刊》採訪時公開承認,該委員會實際上就是一個「聯合政府」。這證實了阮文紹的擔憂,也讓基辛格的謊言無所遁形。

  4. 美國的強硬威脅:面對阮文紹的抗拒,基辛格與尼克森採取了恐嚇手段,包括威脅發動政變,以及警告若不簽字將終止所有外交與軍事支援。

  5. 南越的致命隱憂:阮文紹私下表示,只要幾十萬北越軍隊留在南方,任何形式的「聯合政府」最終都會演變成北越吞併南越的工具。


內容完整翻譯

第十章:紹與基辛格的爭論:落幕之時基辛格才翻開底牌(P203)

基辛格在南越崩潰四年後的備忘錄中寫道:「傲慢是弱者的盔甲;它是面對自身恐懼時獲取勇氣的一種方式。但現在我比以前看得更清楚了。1972年9月,我們的越南盟友用越南人常用的那種折磨比他們強大的對手的方式,讓我感到沮喪。經過一個月的意見交換,阮文紹死守在一個極其渺小、對於最終成果而言無關緊要的點上。如果談判僅僅因為那個小點而破裂,我們肯定無法向美國民眾交代。」

這是他對1972年秋天在獨立宮與阮文紹爭論的評論。那個所謂「渺小且無關緊要」的點,正是關於「民族和合與和解委員會」——一個為南越安排的政治解決方案。阮文紹反對這個委員會,認為這只是變相的「聯合政府」。兩人的爭論導致當時美越關係極度緊張。然而,爭論終究徒勞,因為強權者的邏輯總是勝方。那是1972年的秋天,必須等到三十年後大幕落下,真相才水落石出。

仗勢欺人

在這場爭論中,基辛格憤怒地反駁說阮文紹完全錯了。基辛格寫道:「阮文紹反對並非因為這件事讓他擔憂,而是因為他還沒準備好停戰。」意指阮文紹是個好戰的主戰派(鷹派)。

我們仔細研究了獨立宮留下的檔案資料,發現基辛格其實在玩弄手段。起初,基辛格提出設立一個由「南越政府、民族解放陣線(MTGP)及第三勢力」三方同比例組成的「民族和解委員會」。這等於將解放陣線的地位提升到與西貢政府平起平坐。在1972年9月9日的反建議中,阮文紹要求該委員會應由「南越所有政治力量、宗教派別,包括解放陣線在內的代表組成」。

9月15日是南越軍隊奪回廣治古城的日子,也是黎德壽提出新「十點計畫」的日子。政治方面,該計畫建議建立一個由三方組成的「臨時民族和合與和解政府」,並將其視為「整個南越地區的中央政府」。當時阮文紹並不知道這個明確的提議,但他已經起疑,認為基辛格已私下接受了讓南越政府與解放陣線組成聯合政府。

後來我們問阮文紹總統,為什麼他如此害怕聯合政府?他回答說,在美軍全部撤走後,如果與解放陣線成立聯合政府,南越必亡,因為那裡還有幾十萬北越軍隊駐紮,作為解放陣線的後盾。

面對阮文紹的激烈反對,1972年10月18日,基辛格帶著新草案回來,提議成立「民族和合與和解委員會」。會議開始時,基辛格僅提供英文草案,阮文紹要求看越文版。英文定義中稱其為「行政結構」(administrative structure),但在越文中,「行政結構」與「政權結構」意義極其相近。此外,該委員會的權限實際上等同於一個政府。

阮文紹極度不滿,雙方爭辯不休。基辛格說:「這只是一個可憐的小委員會。它沒有權力,只是一個諮詢機構(It is a miserable little council. It has no power. It is only a consultative body)。」

在基辛格於10月26日召開記者會並發表那句名言「和平指日可待」(Peace is at hand),並解釋該委員會沒有權力後,阮文紹直接致信尼克森表示反對。

最終,該委員會原封不動地保留在《巴黎協定》中。讀者可以參閱第十六章對照表中的「協定第12a條」。

不只是阮文紹聽信了基辛格的辯詞,很可能連尼克森總統也相信了。讀者閱讀第十六章就會發現,基辛格如何向尼克森報告他在政治談判上的「成功」:這個三方委員會「只是為了給共產黨留面子,以掩蓋他們的失敗」。

然而在1972年10月與阮文紹爭論期間,基辛格博士遭遇了一個巨大的意外:記者阿諾德·德·博格拉夫(Arnaud de Borchgrave,《新聞週刊》)傳出消息,北越總理范文同在採訪中透露,「民族和合與和解委員會」本質上就是一個「聯合政府」。真相大白。

阮文紹怒不可遏,但基辛格仍繼續否認。10月21日在獨立宮爭論時,美國大使館轉來尼克森總統的一份電報。基辛格拿過來讀給阮文紹聽:

「如果您認為這份協定目前無法接受,且如果對方確實已盡力滿足了要求,那麼依我之見,您的決定將對我繼續支持您及南越政府的能力產生最嚴重的後果。」

這是在之前(1972年10月6日)一封信函中威脅發動政變之後的又一次恐嚇。最終,強權壓倒了公理,三方委員會依然被載入《巴黎協定》。

然而為了補償,尼克森總統在協定簽署前夕(1973年1月17日)親筆致信阮文紹並做出保證:

「我願在信中再次聲明這些承諾: 第一,我們僅承認閣下的政府是南越唯一的合法政府……」 —— 理查·尼克森

(第206頁)

這部分內容揭示了阮文紹辭職後,基辛格、陳文香、馬丁大使以及北越/臨時革命政府(CMLT)之間錯綜複雜的政治博弈。

內容重點整理

  1. 基辛格的焦慮與政治算計

    • 基辛格極度希望盡快促成「三方聯合政府」,以符合《巴黎協定》的形式讓美國「體面撤軍」。

    • 他不斷向馬丁大使施壓,探詢陳文香是否會辭職,並要求所有與共產黨的談判必須在巴黎進行,而非西貢。

  2. 陳文香的堅持與請求

    • 陳文香總統拒絕僅作為「過渡領袖」,他試圖組建一個能讓河內接受的新內閣以保全南越。

    • 他強烈要求美國繼續提供軍援以維持部隊士氣,認為若無軍援,談判等同投降。

  3. 馬丁大使的最後努力

    • 馬丁支持陳文香,並認為若由楊文明繼任,南越或許能轉型為一個中立、不接受美援但仍保有自由的政權,甚至希望美國能繼續在西貢保留大使館。

  4. 臨時革命政府(CMLT)的策略

    • 在巴黎,CMLT 表達了繞過河內(北越)直接與美國談判的意願,要求美國完全撤出並解散「無紹的紹政府」。

  5. 阮文紹的離去:為了回應「政府仍受阮文紹操控」的指責,阮文紹最終於4月25日深夜秘密離開越南,象徵一個時代的終結。


內容完整翻譯:落幕之時

直到南越崩潰33年後,我們才獲得足夠的數據,得以完全理解基辛格當年的安排。

基辛格博士試探陳文香總統

在施壓阮文紹辭職後,基辛格心急如焚地想按照《巴黎協定》規定的「三方」構想組建聯合政府。這是對美國最理想的結果:按照基辛格方案的流程,實現體面撤軍。因此,陳文香宣誓就職僅一天,基辛格就急於查明這位新總統的動向:他會辭職嗎?他願意與「臨時革命政府」(CMLT/解放陣線)談判,還是像阮文紹那樣堅持直接與北越談判?

4月22日 致:馬丁大使

  • 陳文香是打算留任總統以商討解決方案,還是只想在辭職前查明河內能接受哪些南越人士進行談判?

  • 陳文香是否同意與臨時革命政府(CMLT)談判,還是只想直接與河內對話?

  • 如果陳文香準備將權力移交給一個北越能接受的政府,那麼他正在考慮的人選是誰?

馬丁大使立即回覆,明確表示陳文香無意辭職,且希望能與河內談判並請求美國協助南越生存:

4月22日 致:基辛格國務卿 「我今天下午與陳文香總統會面約一小時…… 第一,無論他人怎麼想,陳文香不認為自己僅是過渡總統。 第二,陳文香今早接見了前來遞交辭呈的阮伯瑾總理。他要求阮伯瑾留任一週,以便他有時間考量在變局中誰能最好地服務國家。他很想知道在越南政壇中,誰是河內可能接受的人選。 第三,陳文香非常希望華盛頓能作為與河內的掮客,尋求一個河內能接受的新政府方案,好讓南越能生存下去……他明早將會見法國大使,請求法方向河內傳達南越的立場。他需要時間組建一個南越人民及河內都能接受的內閣。 第四,陳文香仍指望美國在此刻提供軍援,以維持南越軍隊的士氣與能力。因為若無軍援,任何談判都將變得毫無希望,投降將不可避免。」 —— 馬丁

臨時革命政府(CMLT)直接與美國談判

當時發生了一件怪事:在巴黎,代表臨時革命政府的人士竟想繞過河內,直接與華盛頓談判。4月24日,基辛格向馬丁通報了透過法國媒介與巴黎共產黨方面的接觸結果。法國外長索瓦尼亞格(Sauvagnargues)告知基辛格,他已向北越代表武文松(Võ Văn Sung)及臨時革命政府代表范文波(Phạm Văn Ba)強調了三點:阮文紹已辭職、美國已實質撤出、美國已放棄武力拯救西貢。

在此基礎上,法國提議立即轉入政治解決,但未獲成功。對方的理由是:「阮文紹辭職並未改變現狀,因為他的團隊仍在……必須建立一個全新的政府,且美國必須真正撤出。」(這也導致了後來陳文香要求阮文紹離開越南,以免被指責為「無紹的紹政府」。)

4月25日,基辛格連發四封電報討論安排事宜,以下為部分摘錄:

1975年4月25日 關於法國對越南的斡旋 「24日下午,法國駐美大使館告知我們,CMLT 繼續向法方表示,希望與美國建立直接聯繫。他們解釋說,CMLT 正請求法國安排與我們直接會面。」 —— 基辛格

1975年4月25日 CMLT 與法國的聯繫 「法方報告稱,范文波確認美國政府必須直接與 CMLT 解決南方問題,而非與河內。CMLT 已準備好開啟對話。」 —— 基辛格

必須在巴黎談判,而非西貢

1975年4月25日 致:西貢馬丁大使 「繼波爾加(Polgar,CIA主管)的活動後,我要求大使明確:關於政治解決的談判必須在巴黎進行。」 —— 基辛格

1975年4月25日 美國與 CMLT 的聯繫 「我要求史東(Stone,美國駐法使館參贊)開始秘密與 CMLT 代表范文波直接聯繫。史東應表示美方已獲悉 CMLT 欲直接聯繫的意願,並已獲授權聽取他們對南方局勢的看法……大使也應通知法方,您已獲准與 CMLT 直接接觸。」 —— 基辛格

看到基辛格似乎急於讓 CMLT 掌權,馬丁建議應讓西貢新政府與解放陣線在西貢和巴黎同時接觸,而不僅限於巴黎,且目的是為了「保全一個獨立的西貢政府」:

西貢電報 5592 「我完全同意您的觀點,我們沒理由不對 CMLT 的提議做出積極且秘密的回應。我也深信,美越與 CMLT 的聯繫有助於我們的利益(以及中國的利益),能某種程度上保全西貢的一個獨立政府……明早或週日,西貢應該就會出現楊文明政府。法國大使認為,若在西貢和巴黎同時接觸,我們能發揮更大的影響力。」 —— 馬丁

基辛格並不同意,但馬丁堅持認為若楊文明上台,南越仍有存續空間:

4月26日 西貢電報 0742 「關於國務卿暗示 CMLT 將立即在西貢掌權的疑問,我不確定。如果權力能迅速移交給楊文明,我不認為共產黨會立刻接管……屆時這仍是由他領導的南越政府。我認為這將是一個中立政府,不接受美援,但在一段時間內仍能維持相對自由。兩政府間將就成立『民族和合與和解委員會』進行複雜談判……我認為這場談判會比您想像的更久、更複雜。如果移交平穩,我看不到美國不能在西貢保留大使館的理由。當然,屆時我們不再承擔軍援,但人道援助的責任甚至可能增加。」 —— 馬丁

對於陳文香總統與馬丁大使而言,當時最棘手的問題之一是阮文紹繼續留在西貢,這導致新政府被抨擊為「無紹的紹政府」。這個問題最終得到了解決:4月25日當晚,阮文紹秘密離開了越南。

(第214頁)

這部分內容揭示了基辛格在戰爭最後時刻,終於攤牌承認他所謂的「三方委員會」本質上就是共產黨全面控制的政府,證實了阮文紹當年的恐懼。

內容重點整理

  1. 基辛格的「底牌」揭曉: 基辛格在1975年4月26日的電報中,首次對馬丁大使承認,所謂的「三方聯合政府」其實是**「三分之二由共產黨組成,剩下三分之一也受其控制」**。這與他當初對南越宣稱的「僅具諮詢性質、無權力機構」完全相反。

  2. 昔日的謊言與恐嚇: 回顧1972年《巴黎協定》簽署前,尼克森(由基辛格代筆)曾寫信給阮文紹,稱該委員會只是為了給北越「留面子」的遮羞布,絕非聯合政府,藉此逼迫阮文紹簽字。

  3. 「政治演變」的真面目: 基辛格在與中、蘇、北越交涉時,始終推動這種「政治演變」。直到西貢即將淪陷,他才透露這種演變的終點就是讓南越政權完全被共產黨吞併。

  4. 阮文紹的憤懣: 這段歷史解釋了阮文紹在1972年秋天面對美國強權壓迫時,為何感到如此屈辱與憤恨。


內容完整翻譯

基辛格揭開「三方政府」底牌

對於馬丁大使認為或許還能為南越共和國安排政治解決方案的觀點,基辛格完全不予理會。在1975年4月26日發出的電報中,他向馬丁揭露了那個他稱之為「三方政府」的計畫——這正是以「民族和合與和解委員會」形式存在的《巴黎協定》解決方案。

在協定即將簽署之際,為了施壓阮文紹總統接受該委員會,尼克森總統曾做出如下解釋(由基辛格起草之文書):

白宮 1972年10月29日

總統閣下: 「關於『民族和合與和解委員會』,基辛格博士已在記者會以及與您的會談中清楚說明,它不具備政府的職能。所有美國及外國觀察家都已看出其真實意義:它僅僅是為了給共產黨留面子,以掩蓋他們在要求成立聯合政府及要求您辭職等主張上的失敗……(它僅具有)諮詢性質而非政權性質……」

您誠摯的 理查·尼克森

直到現在落幕之時,真相才水落石出。基辛格所透露的「三方政府」究竟是什麼模樣?——「這個政府將由三分之二的共產黨組成,剩下的三分之一也由他們控制」

1975年4月26日 致:馬丁大使

「我對西貢政治演變的看法是:在楊文明上台並組建政府後,將會進行快速談判以成立一個三方政府。這個政府將由三分之二的共產黨組成,而剩下的三分之一也由他們控制。」 —— 基辛格

我們特別在「政治演變」這幾個字下畫線,因為如前所述,在與北越談判或說服北京、莫斯科時,基辛格始終抱持這種或類似的立場(見第十五章)。直到現在,他關於那場「演變」的真實想法才完全暴露。

看到這裡,我們可以理解阮文紹總統在1972年秋天,面對那種「仗勢欺人」的境遇時,心中是何等的委屈與憤懣。

(第215頁)


先寫出重點,在完整翻譯成中文

CHƯƠNG 10

Tranh Cãi Thiệu-Kissinger: Lúc Hạ Màn Kissinger Mới Lật Lá Bài Tẩy(P203)

L ảo xược là áo giáp của kẻ yếu; nó là một phương cách đem lại sự can đảm khi phải đối diện với sự hoảng sợ của chính mình. Nhưng bây giờ tôi mới thấy rõ điều này hơn là trước kia. Hồi tháng 9, năm 1972, phía Việt Nam đồng minh của chúng ta – đã làm tôi uất ức bằng cái lối mà người Việt thường dùng để hành hạ đổi thủ lớn mạnh hơn họ. Sau một tháng trao đổi ý kiến, Thiệu đã cố thủ trên một điểm quá nhỏ bé, ngoại vi đối với thành quả cuối cùng, và chúng tôi chắc không thể nào biện minh được với dân chúng Mỹ nếu như cuộc thương thuyết bị phá vỡ chỉ vì cái điểm nhỏ bé ấy," ông Kissinger viết trong hồi ký bốn năm sau khi Miền Nam sụp đổ. Đây là bình luận của ông về việc tranh cãi với TT Thiệu vào mùa Thu 1972 tại Dinh Độc Lập. Cái điểm nhỏ bé, ngoại

vì Ấy là về một “Hội Đồng Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc", một

giải pháp chính trị sắp xếp cho Miền Nam. Ông Thiệu chống

lại Hội đồng này, cho đây chỉ là trá hình một chính phủ liên

hiệp. Tranh luận giữa hai người đã gây ra tình trạng liên lạc

Việt - Mỹ vô cùng căng thẳng vào lúc ấy. Nhưng tranh luận

cũng vô ích vì lý luận của kẻ mạnh thì bao giờ cũng thắng.

Đây là mùa Thu 1972. Phải đợi tới lúc hạ màn và ba chục

năm sau đó mọi chuyện mới ngã ngũ.

Cả vú lấp miệng em

Trong cuộc tranh luận này, ông Kissinger đã giận dữ cãi

lại là ông Thiệu hoàn toàn sai. Kissinger viết lại rằng “Ông

Thiệu đã phản đối chẳng phải vì điều đó làm cho ông ta lo

ngại mà thực ra chỉ vì ông ta chưa sẵn sàng để ngưng chiến, ”

ý nói ông Thiệu là con diều hâu.

Chúng tôi nghiên cứu kỹ tài liệu trong Hồ sơ tại Dinh Độc

Lập thì mới biết là ông Kissinger đã lật lọng. Thoạt đầu, ông

Kissinger đưa ra để nghị quy định một “Ủy Ban Hòa Giải Dân

Tộc” (Committee of National Reconciliation) gồm ba thành

phần có tỷ lệ ngang nhau”: VNCH, Mặt Trận Giải Phóng

(MTGP), và thành phần thứ ba. Như vậy là đặt địa vị của MTGP

ngang hàng với chính phủ Sàigòn. - Trong bản phản để nghị ‹ để

ngày 9 tháng 9, ông Thiệu yêu cầu là Ủy Ban này phải gồm

“đại diện của mọi lực lượng và khuynh hướng chính trị, tôn

giáo tại Miền Nam, kể cả MTGP”

Ngày 15 tháng 9 là ngày quân đội VNCH lấy lại thành

Quảng Trị, cũng chính là ngày ông Lê Đức Thọ đề nghị một

“kế hoạch mười điểm' mới. Về chính trị, kế hoạch này để nghị

thiết lập một “Chính phủ Hòa Hợp và Hòa Giải Dân Tộc Lâm

Thời” gồm ba thành phần bằng nhau, được coi là “Chính phủ

Trung Ương cho toàn cõi Miền Nam.” Lúc ấy thì ông Thiệu

không biết về đề nghị rõ ràng này nhưng ông đã nghỉ rồi, nghỉ rằng ông Kissinger đã chấp nhận một chính phủ liên hiệp giữa

VNCH và Mặt Trận Giải Phóng.

Sau này chúng tôi hỏi TT Thiệu tại sao ông cứ sợ một

chính phủ liên hiệp? Ông trả lời là sau khi quân đội Mỹ đã rút

đi hết, nếu thành lập một chính phủ liên hiệp với MTGP thì

chác chắn sẽ mất Miền Nam vì vẫn còn cả mấy trăm ngàn

quân đội Bắc Việt đóng lại để làm hậu thuẫn cho MTGP,

Trước sự phản đối kịch liệt của ông Thiệu thì tới ngày 18

tháng 10, 1972 ông Kissinger quay lại và đưa cho ông bản dự

thảo mới, để nghị một “Hội Đồng Hòa Hợp Hòa Giải Dân

Tộc” (National Council of Reconciliation and Concord) gồm

R thành phần: VNCH, MTGP và thành phần trung lập. Bắt

đầu họp ông Kissinger chỉ đưa bản dự thảo bằng tiếng Anh.

Ông Thiệu yêu cầu xem bản bằng tiếng Việt. Định nghĩa của

Hội đồng này trong bản tiếng Anh là một “administrative structure” (một cơ cấu hành chính). Theo tiếng Việt thì 'cơ cấu

hành chính' và “cơ cầu chính quyền' rất giống nhau. Ngoài ra

về quyền hạn của hội đồng này thì đúng là một chính phủ.

Ông Thiệu hết sức bất mãn, hai bên cãi đi cãi lại. Kissinger

nói: “Đây chỉ là là một cái hội đông đáng thương. Nó chẳng

có quyền hành gì. Nó chỉ là một cơ quan tứ vấn (Ìt is a miserable little councdl. lt has no power. ̆ is only a consultafive

body)

Ông Thiệu viết thư thẳng cho ông Nixon để phản đối sau

khi Kissinger họp báo ngày 26 tháng 10 tuyên bố câu nổi tiếng

“Peace is at hand” (Hòa bình đang trong tầm tay) và giải thích

về “Hội Đồng Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc' là không có quyền

hành øì.

Sau cùng, Hội Đồng này được giữ y nguyên trong Hiệp

định Paris. Mời độc giả xem “Điều khoản 12a' của Hiệp định

trong bảng so sánh ở Chương l6.

Không phải chỉ riêng ông Thiệu nghe những lý luận của

ông Kissinger mà rất có thể là cả ông NÑixon cũng đã tin những

lý luận ấy. Độc giả đọc Chương 16 thì sẽ thấy Kissinger đã báo cáo cho TT Nixon như thế nào về sự thành công của ông

trong việc đàm phán giải pháp chính trị: Hội đồng ba thành

phần này “chỉ là một phương cách giữ thể diện cho Cộng sản

để che đậy sự thất bại của họ. ”

Vào lúc đang tranh luận với TT Thiệu (tháng 10, 1972) thì

chẳng may cho Tiến sĩ Kissinger vì lại có sự trục trặc lớn. Đó

là tin tức do nhà báo Arnaud de Borchgrave (báo Newsweek)

loan đi: trong một cuộc phỏng vấn, Thủ tướng Phạm Văn Đồng

đã tiết lộ rằng “Hội Đồng Hòa Hợp và Hòa Giải Dân Tộc”

chính là một “chính phủ liên hiệp'. Thế là sự thật đã lộ ra hết.

Ông Thiệu phẫn nộ, nhưng Kissinger vẫn cứ tiếp tục chối cãi.

Đang khi tranh luận như vậy tại Dinh Độc Lập (ngày 21 tháng

10) thì tòa Đại sứ Mỹ chuyển tới một điện văn của Tổng thống

Nixon. Kissinger cầm lấy và đọc cho ông Thiệu nghe:

“Nếu như Ngài thấy hiệp định này không thể chấp nhận

được vào lúc này, và nếu như phía bên kia quả thực đã cố

gắng hết sức để thỏa mãn những đòi hỏi thì, theo ý kiến

tôi, quyết định của Ngài sẽ mang đến những hậu quả

nghiêm trọng nhất đối với khả năng của tôi tiếp tục yểm

trợ Ngài và chính phủ Miền Nam Việt Nam. ”(1)

Đây là thêm vào lời đe dọa đảo chính trong một bức thư

trước đó (ngày 6 tháng 10, 1972). Cuối cùng thì cả vú lấp

miệng em, Hội Đồng ba thành phần vẫn được ghi vào Hiệp

Định Paris.

Tuy nhiên để bù lại, thì TT Nixon viết thư riêng cho TT

Thiệu ngay trước Hiệp định và bảo đảm (thư ngày 17 tháng 1,

1075);

“Tôi xin một lần nữa tuyên bố những lời cam kết ấy ở

trong lá thư này:

- Thứ nhất, chúng tôi chỉ thừa nhận chính phủ của Ngài là

chính phủ hợp pháp duy nhất tại Miền Nam Việt Nam... ”

Richard Nixon 


(P206)

先寫出重點,再完整翻譯成中文

Lúc hạ màn

Phải đợi tới trên 33 năm sau sụp đổ chúng tôi mới có được

đây đủ dữ kiện để hiểu hết được những sắp xếp của ông

Kissinger.

e TS Kissinger thăm dò TT Hương

Áp lực TT Thiệu từ chức xong, ông Kissinger rất sốt ruột

muốn sắp xếp một giải pháp chính trị là thành lập một chính

phủ liên hiệp theo đúng quan niệm “ba thành phần' như quy

định trong hiệp định. Như vậy là tốt đẹp nhất để Mỹ ra đi

trong danh dự: theo đúng quy trình của giải pháp Kissinger.

Bởi vậy, chỉ một ngày sau khi ông Hương tuyên thệ, Kissinger

đã muốn biết về đường đi nước bước của tân tổng thống: liệu

ông ta có từ chức hay không? liệu ông ta có chịu điều đình với

Mặt Trận Giải Phóng hay cứ đòi điều đình trực tiếp với Bắc

Việt như ông Thiệu.

Ngày 22 tháng 4

Gửi ĐS Martin

e Ông Hương có ý định ở lại ghế Tổng thống để điều

đình một giải pháp hay là ông ta chỉ muốn tìm hiểu

xem phần tử nào của Miền Nam mà Hà nội có thể

chấp nhận để thương thuyết, trước khi ông ấy từ chức;

e_ Liệu ông Hương có đồng ý điều đình với Chính phủ

Cách Mạng Lâm Thời (CMLT) không, hay chỉ muốn

nói chuyện thẳng với Hà Nội? Và

‹e Nếu ông Hương chuẩn bị để trao quyển cho một

chính phủ mà Bắc Việt sẽ chấp nhận, thì ai là người

mà ông Hương đang xem xét?

Ông Martin liền trả lời ngay, thông báo dứt khoát là ông

Hương không có ý định từ chức, chỉ muốn điều đình với Hà Nội và nhờ Mỹ giúp để VNCH vẫn còn tổn tại:

Ngày 22 tháng 4

Gửi NT Kissinger

“Tôi đã gặp Tổng thống Hương trong khoảng một giờ chiều

nay...

Thứ nhất, dù người khác nghĩ gì đi nữa, ông Hương không

nghĩ rằng ông ta chỉ là một Tổng thống chuyển tiếp...

Thứ hai, ông Hương tiếp Thủ tướng Cẩn sáng nay khi ông

này đến nộp đơn từ chức. Ông Hương yêu cầu ông Cẩn ở

lại một tuần để ông có thời giờ xem xét những nhân vật

nào có thể phục vụ đất nước tốt nhất trong một tình huống

đang thay đổi. Ông ta rất muốn biết xem ai là những người

trong cái ngân hà chính trị Việt Nam mà Hà Nội có thể

chấp nhận...

Thứ ba, ông Hương rất muốn Washington sẽ là người môi

giới với Hà Nội để tìm ra một phương án sắp xếp một

chính phủ mới mà Hà Nội có thể chấp nhận, và để miền

Nam có thể tổn tại...Ông ta sẽ gặp Đại sứ Pháp sáng mai

để yêu cầu ông này thông báo lập trường của VNCH cho Hà Nội, và như vậy ông Hương cần có thời giờ để thành

lập một nội các mà nhân dân miền Nam chấp nhận được,

và Hà Nội cũng có thể chấp nhận.

Thứ tư, ông Hương vẫn còn trông cậy vào Hoa Kỳ sẽ cung

cấp quân viện trong lúc này để giữ được vẹn toàn tinh

thần và khả năng của quân lực VNCH, vì nếu không có

như vậy thì bất cứ cuộc điều đình nào cũng trở nên vô

vọng, và việc đầu hàng là không thể tránh được...”

-Martin

e Mặt Trận Giải Phóng điều đình thẳng với Mỹ

Một chuyện lạ vào lúc ấy là zạ¡ Paris thì Mặt Trận Giải phóng do đại diện Chính phủ Cách Mạng Lâm Thời (CMLT)

lại muốn điều đình thẳng với Washington mà không có Hà

Nội tham dự. Ngày 24 tháng 4 ông Kissinger thông báo cho

ông Martin kết quả về những liên lạc giữa Hoa Kỳ với phía

Cộng sản tại Paris qua môi giới của Pháp. Đại cương, Pháp

thông báo cho Kissinger về kết quả buổi họp giữa Ngoại trưởng

Pháp Sauvagnargues và các ông Võ Văn Sung đại diện chính

phủ VNDCCH, và Phạm Văn Ba đại diện Chính phủ Cách

Mạng Lâm Thời (CMLT). Sauvagnargues cho hay là ông ta

đã nói với hai ông này ba điểm:

o Tổng thống Thiệu đã từ chức rồi;

o Hoa Kỳ thực sự đã rút khỏi Miền Nam; và

o Hoa Kỳ cũng đã hủy bỏ ý định dùng giải pháp quân

sự để cứu Sàigòn.

Trên căn bản này, Sauvagnargues cho hay là ông đề nghị

phải đi ngay tới một giải pháp chính trị, nhưng ông đã không

thành công. Lý do đối tác đưa ra là: “việc ông Thiệu từ chức

thì cũng chưa thay đổi được gì, vì đội ngũ của ông Thiệu vẫn

còn đó... cần thiết là phải có một chính phủ hoàn toàn mới,

và Hoa Kỳ phải thực sự rút khỏi Miễn Nam.”

(Bởi vậy đã có việc TT Hương yêu cầu ông Thiệu rời Việt

Nam không thì bị mang tiếng là “một chính phủ Thiệu không

có Thiệu. (Xem Chương 18).)

Rồi Kissinger dồn dập gửi tới bốn công điện vào cùng một

ngày 25 tháng 4 về việc sắp xếp, sau đây là vài đoạn trích

dẫn:

e Ngày 25 tháng 4, 1975

Vận động của Pháp về Việt Nam

“Chiều ngày 24 tháng Tư, Tòa Đại sứ Pháp (tại Washington) cho chúng tôi hay rằng Chính phủ CMLT tiếp tục nói

với Pháp rằng họ ước mong được thiết lập liên lạc trực tiếp với Hoa Kỳ. Pháp cho hay rằng thông điệp này cũng

giống như cuộc nói chuyện của họ với Ngoại trưởng Pháp

như họ đã thông báo trước đây. Họ giải thích điều này là

Chính phủ CMLT đang nhờ Pháp sắp xếp một buổi gặp

gỡ thẳng với chúng ta.”

Kissinger

se Ngày 25 tháng 4, 1975

Liên lạc giữa Chính phủ CMLT và Pháp

“Báo cáo của Pháp cho hay ông (Phạm Văn) Ba (đại sứ

chính phủ CMLT tại Paris) xác nhận là chính phủ Mỹ phải

giải quyết vấn đề miền Nam trực tiếp với chính phủ CMLT

chứ không phải với Hà Nội. Về phía họ, chính phủ CMLT

sẵn sàng bắt đầu cuộc đối thoại.

Kissinger

e Phải điều đình ở Paris chứ không phải Sàigòn

« Ngày 25 tháng 4, 1975

Gửi: Đại sứ Graham Martin, Sàigòn

Người gửi: Henry A. Kissinger

“Tiếp theo những hoạt động của ông Polgar, tôi muốn

đại sứ hiểu rõ rằng: Việc thương thuyết về giải pháp

chính trị phải được thực hiện ở Paris. “

Kissinger

se Ngày 25 tháng 4, 1975

Liên lạc giữa Hoa Kỳ với Chính phủ CMLT

“Tôi muốn ông Stone (tham vụ tòa đại sứ Mỹ ở Paris) bắt

đầu liên lạc một cách kín đáo thẳng với Đại diện chính

phủ CMLT Phạm Văn Ba. Ông Stone phải nói rằng phía

Hoa Kỳ được Pháp thông báo là chính phủ CMLT đang muốn bắt đầu liên lạc trực tiếp với chúng ta và ông ta đã

được chỉ thị để nghe về quan điểm của họ đối với tình

hình miền Nam.... Ông đại sứ cũng nên thông báo cho

phía Pháp biết rằng ông đã được phép liên lạc trực tiếp

với chính phủ CMLT để nghe quan điểm của họ.

Kissinger

Thấy Kissinger có vẻ quá hăm hở về việc Mỹ nên tiếp

xúc trực tiếp với chính phủ CMLT và để cho họ nắm quyền

ngay, Martin đề nghị nên để cho chính phủ mới ở Sàigòn tiếp

xúc thẳng với Mặt Trận Giải Phóng, cả ở Sàigòn cả ở Paris,

chứ không phải chỉ ở Paris như ông Ngoại trưởng chỉ thị. Và

nếu có sắp xếp thì cũng là để giúp “bảo tổn một chính phủ

riêng biệt tại Sàigòn':

Công điện Sàigòn 5592

Về việc chính phủ CMLT thăm dò việc tiếp xúc với Hoa Kỳ

“Tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm của ông là không

có lý do gì mà chúng ta không hồi âm một cách tích cực

đối với những đề xuất của chính phủ CMLT một cách kín

đáo vào lúc này. Tôi cũng rất tin tưởng rằng liên lạc giữa

Hoa Kỳ và chính phủ CMLT thì cũng giúp nhiều cho quyền

lợi của chúng ta (và quyền lợi của Trung Quốc) để sắp

xếp tới mức nào đó hầu bảo tồn một chính phủ riêng biệt

tại Sàigòn...

“Sáng mai hay là vào Chủ Nhật theo như chúng tôi biết, thì

chắc đã có chính phủ Minh ở Sàigòn. Ông Đại sứ

Pháp. ..nghĩ rằng chúng ta có thể tác động nhiều ảnh hưởng

hơn nếu có những cuộc tiếp xúc tại cả Sàigòn cũng như

Paris...

Martin

Ông Kissinger không đồng ý, nhưng ông Martin vẫn giữ

lập trường là nếu để ông Minh lên chức tổng thống thì VNCH vẫn còn đó. Ông phàn nàn:

Công điện 0742

Sàigòn ngày 26 tháng 4

“Trên đây cũng là một cách tôi nói dài dòng về việc tôi

không có chắc chắn về câu hỏi đầu tiên của ông ngoại

trưởng coi như muốn ám chỉ là chính phủ CMLT sẽ nắm

chính quyền ngay tại Sàigòn.

“Nếu việc chuyển quyển cho ông Minh được sắp xếp mau

lẹ thì tôi không nghĩ rằng chuyện đó sẽ xảy ra như vậy (ý

nói không nhất thiết là Cộng sản sẽ nắm quyền ngay - lời

tác giả)...

“Nếu ông Minh lên nắm quyền như là việc sẽ phải tới, thì

đó cũng vẫn là chính phủ của VNCH do ông lãnh đạo. Tôi

nghĩ rằng chính phủ này sẽ phải là một chính phủ trung

lập, không nhận quân viện, nhưng vẫn còn tạm được tự

do tiếp tục trong một thời gian, trừ những điều ở trên,

cũng vẫn tiếp tục như trước. Sẽ có những cuộc điều đình

phức tạp giữa chính phủ VNCH và chính phủ CMLT về

việc thành lập một Hội đồng Hòa hợp Hòa giải Dân tộc,

một Hội đồng có thể hoặc không có thể trở thành một

chính phủ Liên hiệp... tôi cho rằng những thương thuyết

giữa chính phủ VNCH và chính phủ CMLT sẽ có thể lâu

hơn và phức tạp hơn là ông tưởng...

“Nếu sự chuyển quyền cho ông Minh được thực hiện một

cách ôn hòa thì tôi không thấy một lý do nào mà Hoa Kỳ

không có thể giữ được một tòa Đại sứ ở Sàigòn, dĩ nhiên

là không có trách nhiệm về quân viện trừ một vài hoạt

động về kế toán về vấn để còn lại, nhưng trách nhiệm về

viện trợ nhân đạo có khi lại còn tăng...

Martin

Đối với TT Hương và đại sứ Martin thì vào lúc ấy, một trong những cái khó khăn nhất là sự tiếp tục có mặt của ông

Thiệu tại Sàigòn vì bị chỉ trích là ông Hương chỉ điều khiển

“một chính phủ Thiệu không Thiệu. Nhưng vấn để này đã

được giải quyết. Buổi tối cùng ngày 25 tháng 4, ông Thiệu đã

rời khói Việt Nam. 

(P214)

先寫出重點,再完整翻譯成中文

Kissinger lật tẩy lá bài “chính phủ ba thành phần?

Chẳng để ý gì tới ý kiến của viên đại sứ về việc còn có thể

tiếp tục sắp xếp một giải pháp chính trị cho VNCH, trong công

điện gửi ngày 26 tháng 4, ông Kissinger đã tiết lộ cho ông Martin về kế hoạch mà ông gọi là “một chính phủ ba thành phần,

đây chính là giải pháp của Hiệp định Paris dưới hình thức một

“Hội đồng Hòa hợp Hòa giải Dân Tộc” gồm ba thành phần.

Vào lúc sắp ký kết bản Hiệp định, để áp lực ông Thiệu

chấp nhận Hội Đồng này thì TT Nixon đã giải thích (văn thư

đo ông Kissinger soạn):

White House

Ngày 29 tháng 10, 1972

Thưa Tổng thống,

“Về Hội Đông Hòa Hợp Hòa giải Dân Tộc, TS Kissinger

đã giải thích thật rõ ràng trong buổi họp báo cũng như

trong khi hội đàm với Ngài, là nó không có những nhiệm

vụ của một chính phủ. Mọi giới quan sát Mỹ cũng như

ngoại quốc đều đã thấy ý nghĩa đích thực của nó: nó chỉ

là một phương cách giữ thể diện cho Cộng sản để che đậy

sự thất bại của họ trong các đòi hỏi về một chính phủ liên

hiệp và sự từ chức của Ngài mà thôi... (và nó chỉ có) tính

cách tư vấn chứ không phải chính quyên...”

Trân trọng

Richard Nixon 

Bây giờ tới lúc hạ màn thì mọi chuyện mới ngã ngũ.

Kissinger tiết lộ về một chính phủ ba thành phần là như thế

nào:” Chính phủ này sẽ gồm hai-phần-ba là Cộng sản và một

phần ba kia cũng do họ kiểm soát:(2)

Ngày 26 tháng 4, 1975

Gửi Đại sứ Martin

“Sự suy nghĩ của tôi về diễn biến chính trị ở Sàigòn là sau

khi ông Minh lên thành lập được một chính phủ thì sẽ có

những cuộc thương thuyết mau lẹ để thành lập một chính

phủ ba-thành phần. Chính phủ này sẽ gồm hai-phần-ba

là Cộng sản và một-phần-ba kia cũng do họ kiểm soát. ”

Kissinger

Chúng tôi gạch dưới mấy chữ “diễn biến chính trị' vì như

đã đề cập tới, khi điều đình với Bắc Việt hay thuyết phục Bắc

Kinh hay Mạc Tư Khoa, ông Kissinger luôn luôn dùng lập

trường này hay tương tự (Chương 15). Bây giờ “suy nghĩ của

ông ta về diễn biến ấy mới lộ ra hẳn.

Xem như vậy ta có thể hiểu được tâm tư uất ức của TT Thiệu

khi bị đặt trước cái cảnh “cả vú lấp miệng em' vào mùa Thu,

1972. 

(P215)

留言